[Tình yêu Judo] Chương 60: Báo thù

Khi thấy cửa nhà Chung gia, Tố Tố không khỏi có chút khẩn trương, từng bước đi cũng có chút chậm lại. Chung Bình cảm giác được cô đang chần chờ, anh liền nắm chặt tay cô, cho cô một chút ấm áp, rồi khẽ cười, “Đừng lo lắng.”

Tố Tố cũng mỉm cười, nhưng con tim vẫn nhảy lên thình thịch như từng tiếng trống đánh, gặp cô, ba Chung có phải sẽ nói vài lời ác ý gì đó hay không? Cô nên gọi ông ấy như thế nào đây? Nếu như ông ấy không chịu nhận cô, thì nhất định sẽ không hề vui vẻ gì khi nghe cô gọi ông một tiếng, “Ba” rồi.

Chung Bình ôm chặt vai cô, khẽ hôn lên má cô một cái, “Tố Tố, tin anh.” Tố Tố nhìn ánh mắt mang đầy ý cười của anh, thì cố hít sâu một cái, rồi dùng sức gật đầu. Không cần sợ, cô đã là vợ của anh, cô phải cùng anh đối mặt.

Hai người vừa vào nhà, đã nhìn thấy bà cụ và mẹ Chung đang ngồi ở đại sảnh, hai người liền tiến tới chào hỏi. Bà cụ vừa nhìn thấy hai người đang bước đến, thì vui vẻ hướng bọn họ ngoắc ngoắc tay. Bà cụ nhìn Tố Tố, cảm thấy hài lòng vô cùng, “Tố Tố, lại đây để bà nhìn.” Mặt cô ửng đỏ, đành buông tay Chung Bình ra đi rồi đi tới, Chung Bình liền giả vờ giận, “Bà thật thiên vị.” Xem ra, địa vị của Tố Tố ở nhà sau này sẽ vượt lên trên anh rồi.

Bà cụ cười ha hả, nâng mặt Tố Tố lên xem nửa ngày, “Không sai không sai, sắc mặt rất tốt, chơi có vui không?” Tố Tố vui vẻ trả lời, “Vui ạ.” Bà cụ nghe vậy thì hướng mẹ Chung nháy mắt, “Ta đã nói Bình Bình là hiếu thuận nhất, chắt trai của ta nhất định có nhanh thôi.” Tố Tố vừa nghe xong, bên tai cũng đều đỏ lên, xấu hổ cắn môi không biết nói gì. Chung Bình đi đến bên cạnh Tố Tố ngồi xuống, tự nhiên ôm lấy thắt lưng cô, vô cùng thân mật tựa đầu ở hõm vai Tố Tố, “Chỉ sợ bà phải chờ thêm một thời gian rồi, cháu dự định đưa Tố Tố đến Hàn Quốc phẫu thuật một lần nữa.” Bà cụ hơi nhíu mày, nhìn Tố Tố một chút, suy nghĩ rất lâu mới gật đầu, “Đúng, đúng, trước cứ xoá hẳn vết sẹo kia đi đã. Nhưng mà, không được kéo dài thêm nữa, làm xong phẫu thuật, các cháu phải nỗ lực đấy!” Nói xong bà liền vỗ vỗ lên tay cô, trong mắt ánh lên đầy sự chờ mong. Tố Tố đỏ mặt cúi đầu, còn Chung Bình thì nhanh chóng nhận lời, “Bà yên tâm, chúng cháu đều luôn luôn nỗ lực.” Bà cụ nghe thế thì vui vẻ đến mức cười toe toét.

Đột nhiên, ở hành lang truyền đến tiếng bước chân, ba Chung từ trong thư phòng đi ra.

Tố Tố khẩn trương nắm chặt tay lại, Chung Bình cầm tay cô, rồi ôm cô đứng lên, “Ba.” Tố Tố cũng nhẹ nhàng kêu một tiếng, “Ba.” Ông nhìn hai người họ một chút, vẻ mặt tối tăm không rõ, sau đó chắp tay ra đằng sau đi ra ngoài sân. Tố Tố nhìn phản ứng của ông, trong lòng khẽ quặn đau, rốt cuộc ông vẫn không chịu nhận cô.

Chung Bình ôm chặt Tố Tố, bất đắc dĩ đành quay sang nhìn bà, “Bà.” Bà cụ nghe vậy liền kêu, “Ba cháu là người bảo thủ. Tố Tố, không sao đâu, qua một hồi thì tốt thôi.” Chung Bình cũng nhanh chóng phụ hoạ, an ủi cô, “Đừng lo lắng, để anh đi nói chuyện với ba.” Tố Tố cười nhạt gật đầu.

Lúc ăn cơm, Tố Tố cố ý rót cho ông một chén rượu, ông nhìn cũng không thèm nhìn, lãnh đạm nói không muốn uống. Chung Bình nhìn dáng vẻ lúng túng của cô thì bảo cô nhanh chóng đi lấy cơm cho ông. Ông lại đè bát xuống, rồi đưa cho vợ mình. Bà cụ mất hứng, quát ông, mẹ Chung nhìn vẻ mặt tối sầm của chồng mình, sợ tất cả mọi người đều khó xử, liền mau chóng đẩy Tố Tố ngồi xuống, còn mình thì đi lấy cơm cho chồng.

Tố Tố im lặng ngồi xuống ăn, Chung Bình nắm chặt lấy tay cô ở dưới bàn, lo lắng cô sẽ cảm thấy khó chịu, Tố Tố chỉ nhàn nhạt quay đầu mỉm cười. Mọi thứ về sau đều hoàn hảo, ngoại trừ lúc đầu có chút không thoải mái, đến lúc cuối thì có chút dễ chịu hơn. Chung Bình kể lại mấy câu chuyện thú vị trong tuần trăng mật vừa rồi, kể lại cho mọi người, sinh động như thật, khiến tất cả mọi người đều vui vẻ cười to, chỉ có ba Chung vẫn trầm mặc không lên tiếng. Mỗi lần nói đến điều hay ho nào đó, Chung Bình đều sẽ kéo Tố Tố vào, chỉ vì muốn cô vui lên. Tố Tố nhìn ánh mắt quan tâm của anh, trong lòng bỗng vô cùng cảm kích, cô biết anh sợ cô bởi vì ba Chung mà buồn bực, cho nên mới cố hết sức muốn để cô vui như vậy. Tố Tố không kìm lòng được, ở dưới gầm bàn nắm chặt tay anh, ánh mắt sâu xa nhìn anh như muốn để anh an tâm.

Trên đường từ Chung gia trở về, Tố Tố gọi điện cho chị Như. Chị Như vừa nghe đến giọng cô, thì khóc ngay tức khắc. Tố Tố không ngừng an ủi chị, chị lại càng khóc nháo đòi gặp cô. Tố Tố nhìn Chung Bình, anh đành bất đắc dĩ gật đầu. Tố Tố liền quay sang đồng ý một lát sẽ qua.

Tố Tố cùng Chung Bình đến nhà Đinh Như. Vừa mở cửa, Đinh Như nhìn thấy Tố Tố, thì ôm cô đau đớn khóc lớn. Tố Tố chỉ có thể liên tục an ủi cô, trong lòng Chung Bình chỉ cười nhạt, sau đó đóng cửa lại.

Thật vất vả mới dỗ được Đinh Như, Tố Tố thân thiết hỏi cô làm sao vậy. Đinh Như mới chậm rãi nói ra mọi việc, cái tên thương nhân Ôn châu kia lừa tiền của cô để đi gán nợ, kết qua hiện tại người chạy, làm hại cô mất đi toàn bộ số tiền kia. Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày cô đều tới căn hộ kia để tìm anh ta, thì mới biết được căn hộ kia là anh ta cùng người thân mua. Lúc anh ta bỏ chạy, cũng lấy mất phần tiền trả trước của người kia, người kia cũng đang sôi sục đi tìm anh ta, làm gì còn thời gian rảnh rỗi mà quan tâm tới Đinh Như. Vậy nên, Đinh Như không thể làm gì hơn, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay. Cô nhào vào trong lòng Tố Tố khóc thét, “Sao chị lại khổ thế này, đem mọi tài sản đưa hết cho anh ta, lại không nghĩ rằng anh ta lại là một con sói trắng*. Ông trời thật không công bằng!” Tố Tố trừng mắt nhìn Chung Bình, ý bảo anh nhanh chóng nghĩ biện pháp, anh lại chỉ cười cười nhún vai, ý bảo mình lực bất tòng tâm. Đinh Như khóc lóc, “Anh ta còn có vợ nữa, không có anh ta thì thôi đi, chỉ cần anh ta đem tiền trả lại cho chị thôi. Cái loại đàn ông lòng dạ hiểm độc này, thậm chí ngay cả tiền của phụ nữ cũng lừa được, anh ta không sợ ra khỏi nhà sẽ bị xe đụng chết, gặp trời mưa sẽ bị sét đánh chết sao, ôi, tiền của tôi!”

*( sói trắng: tượng trưng cho sự bội bạc)

Chung Bình nghe Đinh Như kêu đến mức lạc cả giọng, thì thầm khinh miệt, cô ta cũng ham tiền của người khác mới bị trúng chiêu thôi! Tố Tố nhẹ giọng an ủi, “Chị Như, đừng lo. Chung Bình quen một vài người bạn có thể giúp một tay. Chỉ cần tìm được người đàn ông kia là tốt rồi, đúng không? Chung Bình.” Ánh mắt ám chỉ anh gây ra chuyện, anh phải giải quyết. Chung Bình nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tố Tố, cũng không têện từ chối đành bất đắc dĩ ồ một tiếng.

Đinh Như vừa nghe, nước mắt lại như vòi nước mở ra. Cô chớp mắt nhìn Chung Bình, “Thật sao?” Chung Bình thở dài một cái, “Tôi sẽ thử xem, cũng không thể đảm bảo. Chẳng qua, Tố Tố đã nhờ, tôi nhất định sẽ cố hết sức.” Nói xong anh liền nhìn Tố Tố chằm chằm. Đinh Như nhìn vẻ mặt đầy thâm tình của anh nhìn Tố Tố, mọi chua xót khổ sở trong lòng lại trào ra, nhưng cô còn có thể làm gì nữa? Bọn họ đã kết hôn rồi. Cô đau lòng nắm tay Tố Tố, “Tố Tố, là em có phúc, Chung Bình thật tốt với em.” Tố Tố cầm lại tay cô, “Chị Như, đừng lo lắng, sẽ tốt thôi.”

Từ nhà Đinh Như rời khỏi, Tố Tố liền kéo lấy Chung Bình, bắt anh phải nhanh chóng tìm Long Sính giải quyết chuyện này, trước đây dù chị Như có quá đáng thế nào, thì đó cũng là chuyện đã qua rồi, cô không hy vọng thấy tình cảnh như bây giờ của chị. Chung Bình bất đắc dĩ thở dài, ôm cô vào trong lòng, cô vẫn luôn luôn thiện lương như vậy. Anh bảo Tố Tố yên tâm, người đàn ông kia thỉnh thoảng cũng có liên lạc với Long Sính. Khoản tiền kia của Đinh Như muốn trả lại cũng không khó. Tố Tố vừa nghe vậy thì mới yên tam. Chung Bình nhìn bộ dáng cô như trút được gánh nặng, thì bất giác khẽ cười, “Em nói xem, em chả giống người sẽ mang thù oán gì cả, sao trước đây lại đối với anh như kẻ địch vậy?” Nhớ lại bộ dáng của cô lúc ban đầu với anh rất hung dữ, anh không khỏi thấy buồn cười, anh đã từng nghĩ cô là cô gái hung dữ nhất trên đời này.

Tố Tố khẽ gắt, “Ai bảo trước đây anh lăng nhăng như vậy. Hơn nữa, khi đó chị Như nói anh bội tình bạc nghĩa với chị ấy, còn cho em xem báo cáo phẫu thuật nữa, nên em mới tức đến mức muốn tính sổ với anh.” Chung Bình nhíu mày, “Cái gì mà báo cáo phẫu thuật?” “Phẫu thuật phá thai.” Tố Tố hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, “Cái gì? Vô lý!” Chung Bình kích động gầm nhẹ một tiếng, anh và Đinh Như kia chả có một chút quan hệ nào cả. Tố Tố đè lại hai vai đang kích động của anh, “Em biết, đây đều là do chị Như bịa thôi, sau này em mới biết được người kia không phải anh. Thế nhưng vì chị Như thích anh, nên mới cố ý nói như vậy, muốn em đi phá rối mấy người phụ nữ bên cạnh anh.” Cái gì! Chung Bình hung ác khẽ nguyền rủa, Đinh Như này thật sự quá hiểm độc, lại có thể đi lợi dụng sự lương thiện của Tố Tố để chỉnh anh, thực sự là tâm lý biến thái. Tố Tố khẽ than, “Khi đó vừa lúc cô nhi viện gặp chuyện không may, em mới có thể đối xử với anh như vậy.” Chung Bình càng nghĩ càng giận, hoá ra mọi chuyện đều từ Đinh Như mà ra. Cũng may mà sau trận hoả hoạn ấy, mới khiến anh hiểu hết được Tố Tố, không thì hai người họ sẽ tiếp tục oán hận nhau mất. Trong lòng ạnh đầy ắp lửa giận, thầm nghĩ tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua cho Đinh Như như vậy được.

Quả nhiên, một vài ngày sau, người đàn ông kia đã tự đi tìm Đinh Như. Thế nhưng, Đinh Như dù có trăm nghĩ vạn nghĩ cũng không nghĩ tới, cô không chỉ không lấy lại được tiền,  mà còn ăn no một bụng tức giận. Người đàn ông kia lấy ra một tờ danh sách in ra giấy đưa cho Đinh Như, trên giấy là là mỗi một khoản chi tiết anh ta đã tiêu xài với cô, lớn là kim cương, đồ trang sức, nhỏ là những lần thẩm mỹ, tập thể hình. Thậm chí, ngay cả những món đồ cùng nhau đi mua sắm đều được tính toán rõ ràng. Đinh Như trừng mắt nhìn danh sách kia, tức giận đến mức nhanh muốn hộc máu, đồ đàn ông xấu xa!

Người đàn ông kia vô cùng nghiêm túc nói với cô, “Ở thời điểm tôi gặp khó khăn cô lại không thể nhẫn nại giúp tôi một chút, thì chúng ta vẫn nên tính toán cho rõ ràng thì tốt hơn. Thật ra, còn có một chút tiền tôi không nhớ nữa, nhiều lần cô chơi mạt chược bị thua, có chút vụn vặt. Tôi sẽ không viết lên đây, coi như tôi chịu thiệt một chút vậy. Tính hết đống kia rồi, thì chỗ tiền cô cho ta mượn kia chỉ còn lại chừng này thôi.” Đinh Như vừa nhìn số dư trên ngón tay anh ta, cả đầu bỗng tối sầm, 8320, không thể, 8 vạn của cô cứ như vậy thiếu mất một số không? Đinh Như dùng tay đoạt lấy tờ giấy kia xé đi, gào thét, “Đồ đàn ông xấu xa kia, tôi, tôi sẽ đi kiện anh.”  Người kia nghe vậy thì chỉ cười nhạt, “Kiện tôi? Những chi tiêu này đều có trong sổ sách, ngay cả quét thẻ cũng là tên cô. Cô xé tờ giấy này, thì ngay cả số dư tôi cũng có thể tiết kiệm rồi.” Đinh Như tức giận đến mức cả người đều run lên, một câu cũng không nói được nữa. Người đàn ông kia cười nhạt đứng dậy, “Đinh Như, cô nghĩ rằng tôi thích cô sao, toàn thân cao thấp đều giống y hệt nhau, mẹ nó, sờ cũng thấy miễn cưỡng, tôi đây quá thua thiệt rồi.” Vừa dứt lời anh ta liền lạnh lùng rời đi.

Đinh Như nhìn chằm chằm bóng lưng lạnh lùng của anh ta, đột nhiên có tiếng kêu hét lên, cô đẩy toàn bộ cốc cà phê trên bàn xuống dưới mặt đất. Cuối cùng Đinh Như lại  hoàn toàn tay trắng về không.

* 8320: vào khoảng hơn 16 triệu một chút, còn 8 vạn nhân dân tệ vào khoảng 272 triệu ._.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s