[Tình yêu Judo] Phiên ngoại: Chung tiểu bình và Tiêu tiểu tố

 

 

“Này, tay anh đang đặt ở đâu vậy?” Tiêu tiểu tố trợn mắt nhìn Chung tiểu bình đang ở trước mặt, rõ ràng đã bị ngã xuống đất rồi, hai tay còn giống y như bạch tuộc vẫn bíu chặt trước ngực cô, lại còn sờ soạng nữa chứ, Tiêu tiểu tố liền nhấc chân lên, ghì chặt anh lại xuống chiếc đệm.

 

“A, xin đi, rõ ràng em bảo anh đừng buông tay mà.” Bạn học Chung tiểu bình vẻ mặt vô tội, điên loạn xoa ngực mình.

 

Bàn tay trắng nõn của Tiêu tiểu phóng tới, nắm lấy cổ áo của anh nhấc lên, “Đổi lượt anh tấn công đi.” Dạy anh nhiều lần như vậy, như thế nào cũng không hề tiến triển, xem ra anh ấy chả có lòng dạ nào là muốn học cả.

 

Chung tiểu bình nghe thấy đã đến lượt mình công, hai mắt liền tỏa sáng, trong đôi mắt hoa đào kia hiện lên nụ cười xấu xa, thân mình vừa đứng vững lại, đã mỉm cười nhìn Tiêu tiểu tố, anh xoay người, đánh móc sau gáy cô. Ha ha, bạn học Tố Tố, anh sẽ không khách khí đâu!

 

Tiêu tiểu tô vừa thấy hai móng vuốt sói kia đang lao đến trước ngực mình, bực tức vô cùng, đây là cái tư thế gì đây, cô từ khi nào lại dạy anh cái chiêu thức như vậy, thật là ngớ ngẩn, còn chưa chạm vào tay áo của đối thủ thì đã bị người ta quật quã rồi. Quả nhiên, hai bàn tay trắng nõn của Tiêu tiểu tố liền xuất thủ, một cái chặn, một cái thuận thế bắt lấy tay anh, kéo về phía trước, sau đó nhấc chân đá nhẹ một cái, lại dùng tay đẩy, khiến anh nhất thời mất đi trọng lực, yếu như chân tôm, Tiêu tiểu tố không mất nhiều công sức lắm, quật anh ngã xuống mặt đất. Một tiếng phanh vang lên, đã nhìn thấy bạn học Chung tiểu bình mặt lộ vẻ đau đớn không chịu nổi, nhăn nhó thành một cục.

 

Chung tiểu bình nằm thẳng trên mặt đất, đau đớn la hét, “Tố Tố, không phải em bảo anh công sao, sao lại đánh lại?” Anh một bên giả vờ kêu thảm thiết, một lên lại chậm rãi di chuyển đến bên chân Tiêu tiểu tố, tay từ từ vươn ra, chuẩn bị đánh úp.

 

Tiêu tiểu tố sớm đã đề phòng cẩn thận, nghĩ muốn chờ cho đến khi tay anh đến gần hơn nữa cô nhất định sẽ giẫm thật manh, hai người còn đang âm thầm phân cao thấp, thì cửa phòng tập đột nhiên lại có người đẩy ra. Hai người giật nảy mình, nhìn ra ngoài cửa.

 

“Bà nội!”

 

“Bà!”

 

Hai người cùng một lúc hét chói tai, người đứng ở cửa quả thực là bà nội của Chung tiểu bình, đang được mẹ Chung nâng vào.

 

“Bình Bình, Tố Tố, từ sáng sớm các con đã tập rồi, thành quả như thế nào?” Bà cụ híp mắt cười.

 

“Bà ơi, anh ấy một chút cũng không giống luyện tập gì cả.” Tiểu tiểu tố âm thầm đạp anh một cái, rồi mới nhảy xuống cái nệm, chạy nhanh đến bên người bà.

 

“Đâu có, con rất nghiêm túc, bà xem con bị Tố Tố đánh rơi nhiều như vậy!” Chung tiểu bình lăn lông lốc đứng lên.

 

Bà cụ nhìn Bình Bình, rồi sờ đầu của Tố Tố, cười ha hả nói, “Tố Tố, con phải kiên nhẫn, Bình Bình kiên trì như vậy là may mắn lắm rồi, trước kia nó chỉ chơi một lúc rồi bỏ luôn.”

 

Tố Tố bĩu môi, trừng mắt nhìn Chung Bình, bất đắc dĩ đành dạ một tiếng, phải nghe lời bà thôi.

 

Chung tiểu bình thấy bà đang giúp mình, liền nhanh chân chạy đến bên người bà, ôm bà rồi dùng sức hôn một cái lên mặt, “Đúng vậy, con đã hứa với bà rồi, con nhất định sẽ chăm chỉ tập.” Nói xong liền đi ra đằng sau lưng của bà, miệng lải nhải trêu tức Tố Tố, vẻ mặt vô cùng đắc ý, làm cho Tiêu tiểu tố tức đến nghiến răng nghiến lợi, quyết định tí nữa nhất định phải giáo huấn anh một trận mới được.

 

Bà cụ quay đầu sang nói với mẹ Chung, “Chè làm xong chưa? Bảo bọn chúng ăn xong rồi tập.” Mẹ Chung gật gật đầu, “Đã làm xong rồi ạ, Bình Bình, con cùng Tố Tố đi ăn trước đi.”

 

Chung tiểu bình nghe xong thì gật đầu, nhìn ánh mắt hung ác của Tiêu tiểu tố làm anh không dám cợt nhả  nữa, vẫn nên làm cô hạ hỏa trước đã, bằng không, chắc ngày mai anh không xuống nổi giường nữa mất. (mờ ám quá anh ạ =)))))

 

Tiêu tiểu tố hết cách đành phải đi theo anh xuống phòng khách ở tầng dưới.

 

Chung tiểu bình quả nhiên là một đại thiếu gia, rửa tay xong thì ngồi yên một chỗ, Tiêu tiểu tố dành phải tự đi lấy cho mỗi người một bát rồi bưng tới trước mặt anh.

 

Chung tiểu bình cố ý giúp cô đẩy ghế ra nhưng cô lại không thèm ngồi, lại đi ra chỗ đối diện với anh ngồi xuống, vẻ mặt trầm hẳn, anh đành bưng bát bê đến chỗ cô rồi cũng ngồi xuống. Tiêu tiểu tố trừng mắt liếc anh, “Có người đó, đi ra đi.”

 

“Không sao mà,” Chung tiểu bình dịch lại gần trêu cô, cư nhiên chỉ mới tới gần thêm một chút, mà tai cô đã bắt đầu đỏ bừng rồi.

 

Tiêu tiểu tố khó chịu dịch ra một chút, trên người anh toàn là mùi mồ hôi, còn có mọi người đều sắp xuống nữa. Cô lại bưng bát lên, chuẩn bị ngồi hẳn sang bên kia, thì Chung tiểu bình đã nhanh chóng kéo lấy cô không cho đi, “Đừng đi mà.” Mặt lại nhanh chóng dính sát vào mặt cô. Tiêu tiểu tố cắn môi, dùng sức cộc vào đầu anh một cái, làm anh đau đến mức kêu lên thất thanh, dùng tay che đầu lại, Tiêu tiểu tố mắt cong hết cả lên, mỉm cười giả bộ xoa xoa cho anh, lại nhìn thấy ánh mắt đầy chờ mong của Chung tiểu bình, thì cô đã đứng dậy bưng bát quay đầu rời đi.

 

Chung tiểu bình tức giận đến mức muốn giậm chân! Tiêu tiểu tố một chút cũng không có đáng yêu!

 

Một lúc sau, Tiêu tiểu tố lại tức giận ngồi ở trong xe, trừng mắt nhìn vẻ mặt hưng phấn của Chung tiểu bình đang ở bên ngoài, người này lại còn dám lợi dụng bà để lừa cô ra, cuối tuần này cô còn có một cuộc thi, vậy mà anh còn mỗi ngày quấy rầy cô ôn tập nữa.

 

Chung tiểu bình thấy Tiêu tiểu tố chỉ ngồi im trong xe,  liền quay lại gọi cô, “Tố Tố, ra đây đi, nơi này mát lắm.”

 

“Em sợ lạnh.” Tiêu tiểu tố nghiêm mặt không thèm để ý tới anh.

 

Chung tiểu bình khẽ nhấc khóe miệng, lôi từ ghế sau ra một chiếc áo khoác, chớp mi nhìn cô, “Có áo này.”

 

Tiêu tiểu tố đành trừng mắt nhìn anh một cái, “Em sợ tối.”

 

Chung tiểu bình nhìn bóng đêm dày đặc xung quanh, “Nếu anh làm chỗ này sáng lên, em đồng ý đi ra chứ?”

 

Tiêu tiểu tố không nói gì nữa, tốt nhất là không thèm để ý đến anh.

 

Chung tiểu bình liền đi đến cốp sau, không biết lôi ra được cái gì liền ngồi xổm xuống.

 

Tiêu tiểu tố ngồi bên trong thở dài, anh muốn làm gì thì làm cái đó, chả chịu hỏi cô bao giờ. Chẳng qua, nếu đã định đi ra rồi, thì cũng chả thèm bực bội với anh nữa. Tiêu tiểu tố liền mở đài radio lên, trong đó đang phát một bài hát, chính là chương trình phát nhạc theo yêu cầu của khán giả

 

Tiêu tiểu tố dựa lưng vào ghế, thoải mái nghe, bất tri bất giác lại ngủ luôn lúc nào không biết.

 

Không biết đã trôi qua bao lâu, cô bị người ta lay tỉnh lại, trợn mắt nhìn Chung tiểu bình trước mắt, “Tố Tố, mau ra đây đi.” Tiêu tiểu tố không tình nguyện bị anh lôi ra ngoài, gió đêm liền thổi đến, không thể tưởng tượng được trên đỉnh núi gió lại lớn đến vậy. Chung tiểu bình gắt gao ôm cô vào trong ngực mình, nhẹ nhàng nói, “Lạnh phải không?”

 

Tiêu tiểu tố gật gật đầu, anh biết rõ cô sợ nhất là lạnh, còn đưa cô đi hứng gió nữa, có phải là muốn nhìn thấy cô ngày mai chảy nước mũi không. Chung tiểu bình cầm áo khoác nhẹ nhàng bọc kín cô lại, dùng mặt mình cọ qua cọ lại trên mặt cô, mới mỉm cười, “Lập tức sẽ không lạnh nữa.”

 

Tiêu tiểu tố bĩu môi tựa vào trong lòng anh, lại nhìn xung quanh. Nơi này tối đen như mực, cái gì cũng không nhìn thấy, chạy tới đây để làm gì không biết?

 

Chung tiểu bình ôm cô, nhẹ giọng nói, “Nhắm mắt lại, anh cho em xem mấy thứ này.”

 

Tiêu tiểu tố nghi hoặc nhăn mặt nhíu mày, Chung tiểu bình liền nhẹ nhàng vuốt nhẹ mặt cô, “Nhanh đi.” BỊ anh giục, cô đành phải làm theo, liền nhắm mắt lại.

 

Chung tiểu bình buông cô ra, lại đi đâu đó, Tiêu tiểu tố đang nhắm chặt hai mắt nên chỉ có thể nhanh chóng ghì chặt lại chiếc áo khoác trên người, gió thổi làm vài sợi tóc bay ngang trước mắt cô, cô nhẹ nhàng dùng tay vuốt chúng ra, sau đó im lặng chờ anh trở lại.

 

Một lúc sau, Chung tiểu bình mới lại đi về chỗ cô, dẫn cô chậm rãi bước đến, sau đó kéo cô dừng lại, môi dán tại bên tai cô khẽ nói, “Được rồi, mở mắt ra đi.”

 

Tiêu tiểu tố chậm rãi mở mắt ra, trước mắt bỗng sáng ngời, vừa rồi nơi đây vẫn còn là khoảng đất trống tối đen như mực, bây giờ lại sáng lên rực rỡ, một loạt những cây nến bao xung quanh làm thành hình trái tim rất đẹp, lóe ra những tia sáng ở trong màn đêm lạnh lẽo này, Tiêu tiểu tố bỗng cảm thấy ấm áp, mặt cô hơi nóng lên, anh là cố ý chuẩn bị cho cô sao? Chung tiểu bình lại nhẹ dẫn cô tới gần hơn, Tiêu tiểu tố liền nhìn thấy ở chính giữa trái tim có một đôi hình người rất đáng yêu, nhưng khi cẩn thận nhìn lại, thì cảm thấy không đúng lắm, hai người kia rõ ràng là đang nắm tay nhau nhưng mà, một người đang bị người kia làm cho té úp trên mặt đất, giống như là đang đánh nhau vậy. Có ý nghĩa gì đây? Tiêu tiểu tố kì quái nhìn Chung tiểu bình, “Đây là sao?”

 

“Cái này là Tiêu tiểu tố bắt nạt Chung tiểu bình!” anh thừa dịp cô đang ngây ngốc nháy mắt một cái, hôn nhẹ lên môi cô, rồi chạy đến đầu kia của hình trái tim, đứng đối diện với cô, vui vẻ làm cái mặt quỷ, “Là em mỗi ngày đều đánh anh.”

 

Tiêu tiểu tố tức đến nỗi liền đuổi anh chạy vòng quanh, “Chung tiểu bình, anh đứng lại đừng có chạy.” Rõ ràng chính anh xin bà bảo cô dạy anh Judo, bây giờ lại bảo cô bắt nạt anh. Nếu không phải mỗi lần anh đều trái ôm phải ôm, quấn lấy cô lăn vòng vòng trên đất, thì cô đã không thượng cẳng chân hạ cẳng tay đá văng anh ra như vậy.

 

Chung tiểu bình vừa chạy vừa cười, “Không chạy mới là đồ ngốc, em nghĩ rằng anh giống em sao.” Tiêu tiểu tố tức giận chạy ở phía sau la hét loạn lên. Cuối cùng mãi mới đuổi được Chung tiểu bình, cô liền nhanh chóng quật anh ngã xuống mặt đất. Chung tiểu bình lại cười hì hì đứng lên, nhìn cái miệng nhỏ nhắn của Tiêu tiểu tố vẫn còn đang thở phì phò, anh nhảy đến chỗ thảm cỏ trước mặt, duỗi tay ra về phía Tiêu tiểu tố, “Lại đây đi.”

 

Tiêu tiểu tố bĩu môi, không để ý tới anh.

 

Chung tiểu bình nheo mắt nhìn, lại gọi tiếp, “Tố Tố, lại đây.”

 

Tiêu tiểu tố đành quay lại liếc mắt một cái, cuối cùng vẫn là không tình nguyện mà phải đi qua ngồi xuống cạnh anh.

 

Chung tiểu bình kéo cô một cái, hai người liền nằm xuống ở trên bãi cỏ, anh đưa cánh tay của mình ra, khẽ kê xuống dười đầu của cô. Tiêu tiểu tố cảm thấy không quen liền dãy dụa muốn đứng lên, lại bị Chung tiểu bình kéo tay lại, đem cô ôm trở về, “Đừng nhúc nhích.”

 

Tiêu tiểu tố lẩm bẩm gì đó, nhưng không hề phản đối, cũng nằm thẳng ra. Anh muốn ở đây làm gì? Sao lại nửa đêm nửa hôm chạy tới đây hứng gió.

 

“Tố Tố, hôm nay là thất tịch.” Giọng nói dịu dàng của Chung tiểu bình từ trên đầu bay tới, chậm rãi theo gió mà bay đi.

 

Tiêu tiểu tố giật mình, hôm nay ư? Cô bình thường không bao giờ chú ý cho lắm, nên không biết hôm nay là ngày lễ.

 

“Anh muốn cùng em xem cuộc gặp gỡ trên cầu Hỉ thước.” Chung tiểu bình giơ tay ôm cô lại, kéo cô lại gần anh hơn.

 

Tiêu tiểu tố trong đầu trống rỗng, “Nhìn kiểu gì?” Đó không phải là truyền thuyết sao? Làm sao có thể nhìn thấy hai người ở trên trời được?

 

“Ngẩng đầu, nhìn trời đi.” Chung tiểu bình khinh bỉ trở mình, này……Người phụ nữ này, lại bảo dùng mắt để nhìn, hãy dùng đầu óc để nghĩ đi, lãng mạn mà thực tế thì còn gọi gì là lãng mạn, cảm giác vẫn là quan trọng nhất.

 

Tiêu tiểu tố nhìn lên, “Sau đó?”

 

Chung tiểu bình nhìn vẻ mặt đờ đẫn của cô, tự nhiên lại có một loại cảm giác muốn bóp chết cô, nghiến răng nghiến lợi nói, “Sau đó, có nhìn thấy chòm sao kia không?

 

Tiêu tiểu tố trầm mặc một lát, “Không.” Biết rõ mắt của cô không tốt, đi ra ngoài cũng không nhắc nhở cô đeo kính sát tròng, hiện tại, chỉ có thể nhìn trời mà than thở.

 

……………

 

“Không phải rõ ràng ở kia à? Em xem không được ư!” Chung tiểu bình hít sâu, cố gắng nhẫn nại.

 

“………Hình như em lại tăng số rồi?” Tiêu tiểu tố xoay mặt nhìn anh, vẻ mặt nghi hoặc.

 

Chung tiểu bình lại hít sâu lần nữa, cố nhịn! “Được, em nhắm mắt lại, anh kể cho em nghe.” Lãng mạn như vậy lại bị cái việc cận thị tăng số này làm hỏng, ai~ thật là thất sách!

 

Tiêu tiểu tố nhắm mặt im lặng nằm

 

Chung tiểu bình bắt đầu chậm rãi lãng mạn kể lại, ngưu lang chức nữ như thế nào mà gặp nhau rồi yêu nhau, như thế nào mà mỗi năm một lần, giống như hai chòm sao kia chậm rãi bay tới cuối cùng giao nhau trong nháy mắt. Nói xong cả người Chung tiểu bình đều run rẩy, anh từ lúc nào lại có thể đem mấy chuyện não tàn hồi xưa ra kể lại êm tai đến như vậy. Chung tiểu bình khẽ nghiêng mặt nhìn Tiêu tiểu tố đang suy tư nhắm mắt, cô im lặng tựa như một con búp bê, đang say mê nghe anh kể. Chung tiểu bình cười, nhẹ giọng hỏi cô, “Tố Tố, em thấy có lãng mạn không?”

 

Không có động tĩnh gì, Chung tiểu bình nháy nháy mắt, chẳng lẽ cô không thích sao? Lại gọi tiếp, “Tố Tố?” Vẫn như cũ không nhúc nhích gì, Chung tiểu bình đành khẽ đẩy cô, “Tố Tố?”

 

Tiêu tiểu tố giật giật, thì thào nói, “Ừm? Lạnh quá.”

 

Chung tiểu bình kinh ngạc, cái gì lạnh cơ? Lại nhìn Tiêu tiểu tố hai tay đang cố giúc giúc vào trong cổ áo. Chung tiểu bình dùng sức đẩy, “Tiêu tiểu tố! Em đừng bảo với anh là em đang ngủ đấy!” Người phụ nữ này……..lại ở trong thời điểm anh đang dụng tâm với cô như vậy mà lăn ra ngủ! Anh…….Thật muốn bóp chết cô.

 

Tiêu tiểu tố mắt nhắm mắt mở, “Anh…..Không phải bảo em nhắm mắt sao?” Giờ này vốn là nên đi ngủ, cô nhắm mắt lại thì tự động ngủ luôn, cô cũng không có cách nào khác nữa.

 

“Anh bảo em nhắm mắt lại, chứ bảo em ngủ đâu, anh còn đang kể chuyện xưa cho em nghe đấy.” Chung tiểu bình giữ mặt cô lại, bắt cô mau tỉnh.

 

Tiêu tiểu tố bị đau, liền trợn cả hai mắt to lên, “Kia…..có thể vào xe ngồi kể không, nơi này lạnh quá.” Kể chuyện không về nhà mà kể? Đêm hôm khuya khoắt lại chạy lên đỉnh núi hóng gió, nghe cũng chưa nghe được gì đã bị gió thổi bay luôn.

 

Chung tiểu bình lần thứ hai trừng mắt nhìn cô, sau đó nhắm mặt lại, đẩy Tiêu tiểu tố ra, nhịn không được mà ngửa mặt lên trời rơi lệ! Anh cuối cùng cũng hiểu được, Tiêu tiểu tố không những đã không đáng yêu, còn không có tí lãng mạn nào nữa!

 

Chung tiểu bình bị trúng một đòn nặng nề như vậy, cuối cùng vẫn phải ôm Tiêu tiểu tố vào trong xe, rồi đem hai ghế trước hạ xuống, đặt cô ngồi vào trong, sau đó anh cũng tự ngồi vào chỗ của mình. Nhìn Tiêu tiểu tố thoải mái duỗi thẳng người tiếp tục ngủ. Chung tiểu bình đành nhìn mấy ngôi sao trên trời, thở dài một cái, ai, cứ từ từ gặp gỡ, tôi còn phải giúp Tố Tố ngủ nữa.

 

Anh cũng nằm xuống, khẽ ôm Tố Tố vào trong lòng mình, vì sợ cô lạnh nên tất cả cửa xe đều đóng, người còn co lại thành hình tròn. Tố Tố nằm trong lồng ngực ấm áp của anh, bỗng nhiên vô cùng thoải mái, không tự giác càng hướng vào lòng anh, chui sâu vào trong. Chung tiểu bình ôm thân thể mềm mại, bực bội mới giảm đi một chút. Không được nhìn sao, ôm Tố Tố cũng được! Tuy rằng đầu óc của cô gái này không được tốt cho lắm,nhưng là anh vẫn rất yêu cô. Anh hôn nhẹ lên mặt của Tố Tố, ôm chặt cô ngủ.

 

Ngày hôm sau mặt trời còn chưa lên, Chung tiểu bình đã bị đồng hồ báo thức ở trong di động đánh thức dậy, Chung tiểu bình muốn duỗi tay để tắt di động, mới phát hiện cánh tay mình vẫn còn bị Tố Tố đè, cả cánh tay có chút tê dại. Chung tiểu bình nhìn ra ngoài cửa đã ló ra một vài tia sáng, khẽ đẩy người trong lòng mình, “Tố Tố, dậy di, mặt trời sắp mọc rồi.”

 

Tố Tố ừ vài tiếng, vẫn không mở mắt, hai tay ngược lại càng ôm anh chặt hơn, trên người anh quả thật rất ấm áp.

 

Chung tiểu bình bất đắc dĩ đành rút tay ra, đứng dậy xuống xe. Nhìn thấy cả một vùng trời ửng đỏ, ông trời đã sắp thức dậy rồi. Chung Bình đứng hoạt động gân cốt một chút, rồi chui vào trong xe, ôm Tố Tố ra.

 

Tố Tố đột nhiên tiếp xúc với không khí lạnh bên ngoài thì càng chui sâu vào trong ngực anh, miệng không nhịn được khẽ kêu lên.

 

Chung tiểu bình ôm cô ngồi trên mui xe, khẽ gọi cô, “Tố Tố, xem mặt trời mọc rồi ngủ tiếp.” Sao lại giống một con lợn con vậy, gọi mãi cũng đều bất tỉnh.

 

Tố Tố nhẹ hừ hừ vài tiếng, không để ý tới anh.

 

Chung tiểu bình bất đắc dĩ đành kéo mi mắt của cô lên, mỉm cười, “Dậy xem mặt trời mọc đã.”

 

Tố Tố trợn mắt nhìn, “Anh tự xem đi.”

 

Vã mồ hôi, may mà còn chưa ăn sáng, không thì sẽ bị cô đánh một trận nữa rồi! Chung tiểu bình dán nhẹ lên mặt cô, nhẹ nhàng ma sát gọi cô dậy, anh dụng tâm muốn cùng cô xem mặt trời mọc như vậy, cô có thể hay không vì anh ngủ ít đi một chút.

 

Cọ cọ cả nửa ngày, Tố Tố mới chịu tỉnh, nửa mơ nửa tỉnh nằm cuộn trong lòng anh, nhìn vầng mặt trời đang từ từ ló dạng, ngáp lớn một cái. Chung tiểu bình vừa định hỏi cô có đẹp hay không, thì bỗng chốc như bị mắc nghẹn trong cổ hỏng!

 

Tay Tố Tố vừa khẽ buông ra khỏi miệng, “Ngáp quả nhiên là bị lây.” Ôi nhiều chuyện như vậy.

 

Chung tiểu bình buồn bực khép miệng lại, than thở một câu, “Em tỉnh kiểu gì mà so với ngủ còn kém hơn.”

 

Chung tiểu bình nhìn mặt trời mọc mà muốn khóc, mặc dù anh vẫn chưa muốn từ bỏ ý định đem lời lãng mạn nhất ấy nói ra với cô, nhưng anh vẫn đang đợi bạn học Tiêu tiểu tố có thể tự hiểu được hoàn cảnh hiện tại,  anh cũng đâu có hy vọng xa vời rằng cô sẽ cảm động đâu. Nhưng xem ra, kế hoạch lãng mạn này của anh hoàn toàn thất bại rồi.

 

Chung tiểu bình đầy mất mát nói, “Sớm biết như vậy thà đưa em đi xem mặt trời lặn còn hơn.”

 

Tiêu tiểu tố gật đầu, “Mặt trời lặn rất được, có thể ăn no rồi từ từ xem.”

 

Chung tiểu bình nghe xong, hưng phấn nói, “Vậy đêm nay ra biển xem mặt trời lặn đi.” Cuối cùng cô cũng chung ý tưởng với anh.

 

Tiêu tiểu tố lại lắc đầu, Chung Bình đang sục sôi, hào hứng thì bị cái lắc đầu của cô làm chậm rãi tan thành nước, cô lại đùa anh sao! Lại không muốn nữa?

 

“Về sau rồi đi, mỗi ngày đều có thể mà, sao mà phải gấp như vậy, em mệt lắm, muốn ngủ.” Tố Tố nói xong lại cuộn người trong lòng anh, nhắm mắt lại.

 

Chung tiểu bình cứng ngắc ôm Tiêu tiểu tố, mỗi ngày đều có thể đi, cô nói mỗi ngày đều nguyện ý cùng anh đi xem mặt trời lặn? Chỉ cần ăn no, ngủ đủ thì OK? Chung tiểu bình trong lòng đang đóng băng đã từ từ sống lại.

 

Nhìn Tố Tố đang ngủ say trong lòng mình, Chung tiểu bình bất đắc dĩ than nhẹ, xem ra, muốn cho Tiêu tiểu tố một chút lãng mạn, đều phải xem xem tính cách của cô ra sao đã. Nhìn mặt trời đã lên cao hẳn, Chung tiểu bình đột nhiên thấy lạnh cả xương sống, sao anh lại thấy con đường này dài mà khó khăn đến vậy! Thôi được rồi, anh có thể từ từ mà khám phá ra tư duy của cô ngốc này mới được.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s