[Tình yêu Judo] Chương 27: Vì em

 

 

Nhờ sự sắp xếp của chị Như, Tố Tố cuối tuần đã có thể quay lại siêu thị. Chẳng qua, cô không được làm nhân viên thu ngân nữa mà làm nhân viên kiểm hàng, chủ yếu là phụ trách hàng hóa, thanh lí tiền, công việc so với khi làm thu ngân còn mệt hơn, mà tiền lương lại càng ít ỏi. Nhưng Tố Tố còn có thể trở về đi làm lại, là đã thấy cảm kích lắm rồi, một câu cũng không dám nói thêm nữa. Chỉ có điều cô vẫn nhờ A Cường hỏi thăm xem, còn có việc nào làm thêm giờ nữa không. A Cường vừa nghe cô định phân thân làm hai việc, liền vội vàng ngăn cản, cô mới khỏe lại, đương nhiên không thể quá vất vả. A Cường thậm chí còn đem tiền mà mình vất vả dành dụm để sau này cưới vợ đưa cho cô, bảo Tố Tố cứ đưa trước cho Chung Bình. Tố Tố lại nhất định không chịu nhận, tiền này cũng là tiền mà anh phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới làm ra, cô làm sao có thể ngồi chơi mà hưởng lộc được.

 

Chị Như biết chuyện này liền mắng cô ngốc, tiền này A Cường cho mượn còn không phải là vì chính anh, người mà anh muốn kết hôn không phải là cô sao. Tố Tố nghe xong, liền không hé răng. Tâm ý của A Cường cô hiểu, nhưng cô vẫn chỉ coi A Cường là anh trai mình, hơn nữa cô vẫn hy vọng anh cùng Tiểu Anh có thể thành đôi, cho nên cô không thể tùy tiện nhận số tiền này của anh được.

 

Ít hôm sau đó, Tố Tố cùng A Cường trở về cô nhi viện, vừa nhìn thấy bọn trẻ đã có chỗ ở ổn định, mà ngôi nhà mới kia cũng đang được xúc tiến xây lại, Tố Tố rất mực vui mừng, rốt cục cũng có người chịu chú ý đến tình trạng khốn khó của nơi đây.

 

Viện trưởng vừa thấy người đến là Tố Tố, liền gắt gao ôm chặt lấy cô, đau lòng vỗ lên lưng cô, nghẹn ngào nói, “Tố Tố, đứa nhỏ đáng thương này.”

 

Tố Tố nghe vậy trong lòng cũng thấy buồn, khóe mắt cũng ngập nước, “Viện trưởng, đừng khóc, con không sao.” Cô cứ phải dỗ cả nửa ngày như thế, viện trưởng mới thôi khóc, sau đó bà kéo cô nhanh chóng ngồi xuống ghế.

 

Tố Tố lúc này mới hỏi thăm đến chuyện bức thư nặc danh kia, “Viện trưởng, vẫn chưa tìm được người đã giúp đỡ chúng ta sao?”

 

Viện trưởng lắc đầu, “Xem ra người làm chuyện kia không muốn để ai biết. Ta đã hỏi toà soạn báo rồi, họ cũng không biết là từ đâu gửi đến, trong thư người kia đã kể tên ra một số bộ phận đoàn thể, rồi phê bình chỉ trích họ, nói là những người ở cấp trên đối với những người dân yếu thế quá thờ ơ nên mới tạo ra sự cố lần này, thậm chí thiếu chút nữa đã hại một cô gái phải mất cả tính mạng. Dù sao người ấy cũng cố gắng nói rất nghiêm trọng, vì vậy mới khiến mấy người ở trên ngay lập tức bắt tay giải quyết vấn đề này cho cô nhi viện chúng ta.”

 

Tố Tố nghe viện trưởng nói thì mới biết, hóa ra trong thư còn nhắc đến cả cô nữa, xem ra người này không những là người biết rất rõ mọi việc của cô nhi viện, lại còn biết rất rõ tình hình bị thương của cô. Người này rốt cuộc là ai đây? Có khi nào là người làm ở trong cô nhi viện hay không?

 

Viện trưởng nhìn Tố Tố nhẹ nhàng xoa vết thương ở sau cổ cô, “Tố Tố, vết sẹo này có thể mờ đi được không?” Một cô gái xinh đẹp thế này mà lại có sẹo trên người thì đau lòng đến cỡ nào đây,

 

“Con không biết, còn phải do thuốc nữa, hình như cũng đỡ một chút rồi. Viện trưởng, đừng lo, không ai để ý đâu.” Tố Tố rụt cổ lại, sau đó tựa vào vai của bà. Ai nhìn thấy mấy vết thương này của cô cũng đều không nhịn được mà kêu lên như vậy, thật là khiến cô phải đau đầu mà. Kỳ thật, cô hy vọng người khác đừng có đối xử với cô quá đặc biệt, như thế lại làm cô cảm thấy mình không còn giống bản thân mình trước kia nữa.

 

“Đồ ngốc, tương lai sẽ khó gả đi không?” Viện trưởng thấy cô tỏ vẻ không sao cả, thì khẽ thở dài. May mà đứa nhỏ này kiên cường như vậy, nếu đổi lại là Tiểu Anh gặp tình cảnh này, chắc chắn con bé sẽ cả ngày đều khóc lóc bi thảm cho mà xem.

 

“Tìm không được thì không cần gả đi nữa, con sẽ trở về giúp viện trưởng nhé.” Tố Tố cười cho qua, nếu cô không tìm được một người “tâm linh tương thông” với cô, thì cô sẽ tình nguyện ở như vậy một mình cả đời.

 

Viện trưởng đau lòng ôm đầu Tố Tố, đứa nhỏ này thiện lương như vậy, nhất định sẽ được hạnh phúc. Tự dưng nhớ ra gì đó, bà khẽ nhấc đầu cô lên, nhìn cô nói, “Lúc con nằm viện, Chung tiên sinh có đến một hai lần, nói rằng con luôn nhớ cô nhi viện, nên đến xem trong viện có gì…..cần giúp đỡ không.”

 

Tố Tố nghe xong thì sửng sốt, Chung Bình tự mình đến cô nhi viện ư, việc này cô thật không thể ngờ được!

 

“Cậu ấy còn mua rất nhiều đồ chơi cho tụi nhỏ, an ủi bọn chúng rằng chị Tố Tố sẽ rất nhanh khỏi lại, rất nhanh có thể trở về chơi với bọn chúng. Làm cho bọn nhỏ đều khóc loạn hết cả lên, bây giờ bọn nó thỉnh thoảng vẫn thường hỏi ta, khi nào thì anh Chung lại đến.” Viện trưởng mỗi khi nhắc đến Chung Bình, trên mặt lại lộ ra nụ cười hiền lành, Chung tiên sinh đối với cô nhi viện của bọn họ quả thực rất tận tâm.

 

Tố Tố nghe bà nói lại tưởng tượng ra cảnh Chung Bình bị một đám trẻ vây lại ở trong, dịu dàng an ủi chúng, trái tim cô không khỏi co rút đau đớn, Chung Bình, anh còn làm bao nhiêu chuyện mà tôi không biết nữa đây?

 

Viện trưởng sờ sờ mái tóc ngắn của cô, “Con cùng Chung tiên sinh quen biết, có rảnh thì thay ta đi gặp cậu ấy, bảo bọn nhỏ đều rất nhớ cậu ấy.” Bạn của Tố Tố thật giống cô đều là người sống tình cảm như vậy.

 

Tố Tố gật nhẹ đầu, hơn một tuần qua, cô cũng không gặp được Chung Bình, không biết có phải gần đây anh lại bận gì không.

 

 

Buổi chiều hôm đó, A Cường chở Tố Tố từ cô nhi viện về nhà trước, sau đó mới quay xe đi về khách sạn.

 

Tố Tố ngồi ở nhà, ngẫm lại lời nói của viện trưởng, sau đó quyết định đi đến bệnh viện gặp anh. Mặc kệ Chung Bình có đang ở đó hay không, cô vẫn muốn anh biết bọn nhỏ rất nhớ anh.

 

Tố Tố nghĩ vậy, liền đội thêm mũ ra khỏi nhà, rồi ngồi trên xe bus để đến bệnh viện.

 

Bệnh viện, nơi đây vẫn luôn  đông đúc và nhốn nháo như vậy, Tố Tố đi thang máy lên tầng, rất nhanh đã đến phòng làm việc của anh. Nhưng khi liếc nhìn vào bên trong, thì lại không thấy bóng dáng của Chung Bình đâu, mà chỉ có một bác sĩ đang ngồi ở bên cạnh bàn. Tố Tố cảm thấy hơi mất mát, chậm rãi tựa vào một bên tường, đưa mắt nhìn sang hai bên, có phải Chung Bình đang đi khám bệnh rồi không?

 

Nhưng đợi mãi một lúc lâu, anh vẫn chưa trở về. Tố Tố đành thở dài, quyết định đi về trước.

 

Đứng trước thang máy, nhìn thấy cả một đống người đang chen chúc cô liền quyết định đi thang bộ xuống tầng. Tố Tố đẩy cửa thoát hiểm rồi đi xuống, ở trong này luôn lờ mờ không rõ cũng không có ai cả, cô sẽ không phải lo lắng  bị người khác chú ý nữa.

 

Nhưng khi đi xuống đến lầu ba, cô lại bị một giọng nói quen thuộc thu hút, Tố Tố nhẹ nhàng tiến lại gần, thì giọng nói kia càng ngày càng rõ ràng hơn, trái tim cô như bị ai bóp nhẹ một chút, giọng nói trầm ấm kia……Tố Tố ngừng thở, tim lại bắt đầu đập hỗn loạn, Chung Bình sao lại ở đây!

 

Chung Bình giống như là đang cùng một người nữa nói chuyện, giọng nói người kia rất xa lạ, cô  khẳng định là mình chưa từng nghe qua, nhưng tại sao bọn họ phải thần thần bí bí ở đây, sao không đàng hoàng ở trong phòng làm việc mà nói chuyện? Tố Tố nghĩ vậy thì không tránh khỏi có chút tò mò, liền vểnh tai lên nghe.

 

“Hôm qua tổng biên lại hỏi tôi, thư kia từ đâu mà có?” Đây không phải là giọng nói của Chung Bình.

 

“Cậu nói thế nào?” là anh lên tiếng.

 

“Tôi còn không phải làm theo lời cậu, không biết ai viết thư. Nhưng mà tổng biên nói là cấp trên đang muốn tra xem người này là ai, xem ai lại dám đem chuyện này gửi lên đến quận? Cậu lần này làm cho bên trên rối loạn một phen đến không thể thanh thản nổi.” Giọng người kia có chút châm biếm

 

“Cậu đừng quản nhiều như vậy, việc này cứ nói là cậu không biết. Dù sao tin này cũng là do cậu viết rồi, cậu cũng không phải chịu tổn thất gì đâu.” Chung Bình dường như không cho là đúng.

 

Nghe anh nói, tim cô lại như bị ai bóp mạnh một cái, cô không dám nhìn thẳng nữa, rốt cuộc hai người họ đang nói chuyện gì vậy, vì sao mà thần kinh của cô lại căng ra như thế này, giống như có một đáp án nào đó đang hiển hiện ngay trước mắt cô vậy, tim tự nhiên lại đập nhanh vô cùng.

 

“Nghe nói có người tìm đến cả bệnh viện của cậu để điều tra, có đi tìm cô gái bị bỏng kia không?” Người kia nói xong thì có chút ảo não.

 

“Yên tâm, không tra ra gì đâu.” Chung Bình vỗ vỗ vai của người nọ, làm phát ra một chút âm thanh, khiến Tố Tố sợ tới mức co rụt người lại, thiếu chút nữa đã đập mạnh đến cái ót đằng sau

 

Sau đó, người kia lại càu nhàu thêm gì nữa, nhưng tất cả đều bị Chung Bình trấn an hết, hai người họ đứng nói chuyện thêm một lát, rồi người kia giống như đang bước chân đi xuống dưới.

 

Tố Tố khẩn trương chậm rãi lùi về phía sau, vừa mới lùi đến chỗ rẽ ở cầu thang, thì đã nghe thấy tiếng cước bộ đến gần. Tố Tố cuống quít đẩy cửa thoát hiểm trốn ra ngoài. Đến khi nghe rõ tiếng bước chân bên trong đã rời đi rồi, thì Tố Tố mới khẽ thở ra,  cô tựa vào cạnh cửa, trong đầu vô cùng hỗn độn, thật không thể ngờ được người đã giúp đỡ cô nhi viện mà cô và viện trưởng đang tìm lại thì ra lại chính là anh!

 

Tố Tố đợi chờ cả nửa ngày, sau đó mới đẩy cửa đi vào bên trong, cô do dự một lúc cuối cùng lại hướng lầu trên đi tiếp. Tố Tố chậm rãi đi đến cạnh cửa phòng làm việc của Chung Bình, khẽ liếc một cái, lúc này Chung Bình đã đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế của mình rồi.

 

Tố Tố bình ổn trái tim mình, sau đó mới đi vào trong. Chung Bình vừa ngẩng đầu lên không ngờ lại nhìn thấy cô nên vô cùng hoảng sợ, “Tố Tố?” Nói xong tự nhiên đứng lên.

 

Tố Tố mỉm cười, đi đến trước mặt anh, “Chung Bình, tôi có chuyện tìm anh.”

 

Vẻ mặt kinh hoàng này của Chung Bình càng làm cho cô thêm sáng tỏ, anh vừa mới cùng người khác bí mật nói chuyện về cô nhi viện, bây giờ lại đột nhiên thấy cô xuất hiện ở đây, thì hoảng sợ là điều đương nhiên. Tố Tố nhìn anh rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh, trong lòng liền cảm thấy hơi khác thường, nhưng ánh mắt vẫn như cũ chăm chú nhìn anh.

 

Chung Bình gật đầu, quay ra nói với người bác sĩ ngồi bên cạnh một tiếng, sau đó mới cùng Tố Tố đi ra ngoài.

 

Hai người đi xuống lầu, đi bộ đến khu phòng bệnh, ở trong đó có một hoa viên nho nhỏ.

 

Chung Bình nhìn bóng dáng của Tố Tố, trong lòng lại cảm thấy bất an, sao tự nhiên cô ấy lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ cô ấy đã phát hiện mình luôn trộm nhìn cô ấy? Mà cái biểu tình kì quái trên mặt Tố Tố lại càng làm cho anh đoán không ra, “Tố Tố, có chuyện gì vậy?”

 

Tố Tố đột nhiên xoay người, nhìn anh chằm chằm, nhưng không nói gì cả.

 

Anh bị cô nhìn chăm chú như vậy lại càng cảm thấy bất an hơn, ánh mắt đành phiêu nhẹ về nơi khác, ho khẽ một tiếng, “Có phải thấy khó chịu hay không?”

 

Tố Tố chậm rãi mở miệng, “Chung Bình.” Giọng nói nhỏ nhẹ như khẽ gọ vào trái tim anh nhưng lại làm cho anh chấn động, chỉ biết băn khoăn cau mày lại, cô ấy làm sao vậy?

 

“Thư nặc danh kia là anh viết?” Tố Tố đang cố cưỡng chế nội tâm kích động của mình, nhìn ánh mắt của anh từ không thể tin được rồi nhanh chóng chuyển sang trấn tĩnh, quả nhiên là anh.

 

Chung Bình chấn động, trong lòng vòng vo một hồi, Tố Tố làm sao mà biết được? Anh có nên thừa nhận hay không? Sau đó lại nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của cô, anh đành phải gật nhẹ đầu.

 

“Anh…..vì sao phải làm như vậy?” Tố Tố hỏi xong liền cảm thấy hối hận, ánh mắt của Chung Bình nhanh chóng tối sầm lại, chằm chằm nhìn cô như muốn đem cô khảm sâu vào trong đôi mắt kia, ở đôi mắt vốn sâu không thấy đáy ấy, cô lại dường như từ trong đó tìm kiếm được đáp án mà mình muốn, trái tim của cô khẽ run nhẹ, kinh hoàng muốn thu lại ánh mắt, nhưng ánh mắt của anh lại như hai phần nam châm hút lấy ánh mắt của cô, khiến cô không thể rời.

 

“Tố Tố.” tiếng gọi dịu dàng ấy lại làm rối loạn thần trí của cô, cô kinh hãi lùi lại vài bước.

 

Chung Bình nhìn thấy cô hoảng hốt và lúng túng, trong lòng cảm thấy mừng như điên, hóa ra không chỉ có mình anh thất thường như vậy.

 

Chung Bình mỉm cười nhìn cô, “Tôi nghĩ muốn vì em làm chút chuyện gì đó.” Sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên cô quan tâm chính là cô nhi viện, lúc ấy cô đã thì thào nói nhỏ với anh, khiến trái tim anh thật sự rất đau. Khi nào mới có người nghĩ thay cho cô đây?

 

Môi Tố Tố run rẩy, phát ra một chút thanh âm yếu ớt, “Anh đã làm rất nhiều rồi.” Tố Tố nói xong lại lui lại tiếp, cô sợ khoảng cách giữa hai người lúc đó, trong lòng lại không ngừng thuyết phục trái tim đang hoảng sợ kinh ngạc của mình, rằng anh làm hết thảy những việc này đều là vì bọn nhỏ thôi, tuyệt đối không phải chỉ vì mình cô.

 

“Tố Tố.” Chung Bình lôi cô lại gần mình, nhìn thẳng cô, “Tôi thế mà vẫn cảm thấy không đủ?” Đã đủ rồi sao? Vì sao mà mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt kiên cường của cô, anh vẫn đau lòng không thôi. Không nhìn thấy cô, trong lòng anh sẽ vướng bận, lo lắng cô có đau không, có khó chịu hay không, nhịn không được phải trộm tới thăm cô, trong khi đó lại không dám xuất hiện đối diện trực tiếp với cô! Cô có phải nên giải đáp tất cả những hoang mang trong lòng anh rồi hay không?

 

“Chung Bình.” Tố Tố vội vàng đề cao thanh âm, đánh gãy lời nói của anh, thở phì phò mở miệng, “Tôi thay cô nhi viện cảm ơn anh, bọn nhỏ cũng rất nhớ anh.” Anh đã làm rất nhiều việc tốt, mọi người nhất định đều rất muốn nói lời cám ơn anh. Nói xong, Tố Tố đã dùng sức gập người một cái 90 độ trước mặt Chung Bình, sau đó đứng thẳng dậy dường như muốn chạy đi.

 

Chung Bình nhanh chân chạy đến cản cô lại, ánh mắt của anh sáng rực như chiếu thẳng vào trái tim cô, “Tố Tố, tôi làm hết thảy những điều này đều có lí do, đấy là vì em.”

 

Tố Tố nhìn vào đôi mắt sâu đen của Chung Bình, tim đập nhanh như một con ngựa điên mất cương, cô chỉ biết dùng hết sức đẩy anh ra, sau đó hoảng sợ chạy trốn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s