[Tình yêu Judo] Phiên ngoại Mạnh gia 2: Bắc cực quang thần kì.

Hai người vui vẻ dùng xong bữa tối, Dịch Nam liền nắm tay Hiểu Vụ đi ra ngoài tản bộ.

Khách sạn này nằm trên đỉnh núi, những căn phòng bán nguyệt trong suốt giống như một ngôi làng nhỏ bị người ta bỏ quên, nằm ngay ngắn thành hàng. Giữa mỗi phòng đều có một chút khoảng cách, làm như vậy cũng để tránh việc bị nhìn trộm. Ở ngoài phòng là một rừng cây rậm rạp nhưng lại có đôi chỗ thưa thớt, nhìn về phía xa xa, đều tối đen như mực. Dịch Nam nói khi đến buổi tối, những người phục vụ của khách sạn sẽ phải tắt hết đèn hai bên đường, cho nên nhìn qua thì xung quanh khách sạn sẽ tối đen. Nhưng mà, mỗi phòng đều được đặt sẵn một chiếc đèn cầm tay, cũng là để cho mọi người có thể thuận tiện đi lại giữa đêm tuyết này, nếu không chắc chắn sẽ không tìm được phòng của mình.

Đi một lúc liền cảm giác có chút lạnh, Dịch Nam đành nắm tay Hiểu Vụ trở về phòng.

Vào trong phòng, hai người liền cởi áo khoác, Dịch Nam đóng cửa phòng bật đèn lên, ôm lấy Lộ Lộ ngồi dựa vào trên giường. Dịch Nam nhanh chóng mở chiếc màn che ở trên đỉnh ra, cả một bầu trời đen tím ngắt nhất thời lộ ra, trời cao vời vời chỉ có đặc một màu như vậy, dường như càng nhìn xa, trời càng tối thăm thẳm, sâu hun hút không nhìn thấy đáy.

Dịch Nam ôm chặt Hiểu Vụ, trầm giọng nói, “Lộ Lộ, em có hạnh phúc không?” Hiểu Vụ tựa đầu trên vai anh, nhẹ giọng nói, “Hạnh phúc.” Anh có lúc hơi ngang ngược, có lúc lại bướng bỉnh, cũng có lúc vô cùng dịu dàng với cô, làm cho cô luôn cảm thấy không biết kiếp trước mình đã tu được cái phúc gì mà kiếp này có thể tìm được người đàn ông hoàn hảo như anh.

Dịch Nam để cằm ở trên đỉnh đầu cô, khẽ cọ, sự tiếp xúc nhẹ nhàng này làm cho lòng anh khoan khoái vô cùng, “Anh cũng rất hạnh phúc.” Hiểu Vụ đem lại cho anh hạnh phúc, làm cho anh không kìm lòng nổi lại càng muốn ỷ lại vào cô, càng cần cô hơn. Trong cuộc đời của mỗi con người có thể có được mà người mình hằng mong ước, đã là vô cùng hạnh phúc, mà Lộ Lộ lại chính là người trong lòng anh, mỗi ngày chỉ cần thấy cô mỉm cười, nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô, thì trong lòng anh đã vô cùng thỏa mãn rồi. Được chuyên tâm và để ý đến cô  làm cho trái tim anh có thể đập rộn ràng mỗi ngày, anh rất thích cái cảm giác này, tin tưởng cô có thể vĩnh viễn khiến cho anh luôn yêu đời, tràn ngập sức sống như dòng suối nguồn chảy. Cho nên, anh luôn muốn dụng tâm tạo ra những hạnh phúc bất ngờ cho cô như vậy!

Hiểu Vụ vòng tay ôm lấy thắt lưng của anh mỉm cười nói, “Anh nói xem khi chúng ta đã bốn, năm mươi tuổi có thể còn giống như bây giờ ôm lấy nhau, ngả đầu vào nhau như bây giờ không?” Cô vẫn luôn tò mò, liệu nhiệt tình của Mạch Dịch Nam đối với cô có thể một ngày nào đó mất đi không? Người ta không phải nói sau 7 năm sẽ không còn gì mới mẻ, hôn nhân sẽ giống như một con hồ yên bình lặng sóng sao? Bọn họ có thể sẽ như vậy hay không?

Trong màn đêm, Dịch Nam khẽ cười, “Đương nhiên, dù 60, 70 tuổi thậm chí có 100 tuổi chúng ta vẫn sẽ có thể ôm nhau như vậy, bởi vì anh mong em có thể cả đời chỉ dựa vào anh.” Hiểu Vụ cảm động nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn ánh sáng yếu ớt ngoài kia rồi lại nhìn vào ánh mắt sáng ngời của anh, “Chúng ta sống đến 80 tuổi là đủ rồi.” Cô không muốn tham lam, nếu hạnh phúc này có thể giữ đến năm 80 tuổi, cô đã là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này rồi.

Dịch Nam nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng của cô rồi cười khẽ, người phụ nữ bé nhỏ này của anh vĩnh viễn cũng chả nổi lên được lòng tham, thậm chí dù là hạnh phúc cũng chỉ muốn vừa phải. Nhưng là, anh tham lam như vậy, chỉ hy vọng cô có thể vĩnh viễn ở bên anh.

Hai người trong bóng đêm chỉ lẳng lặng nói chuyện về tương lai, ngay cả việc Tưởng Tưởng lúc lớn lên như thế nào, nó sẽ yêu một cô gái nào đó, rồi sẽ kết hôn sống bên nhau trọn đời, sau đó cả ba thế hệ nhà họ đều ở với nhau, hạnh phúc cùng nhau ngồi ở trên ghế xem cháu trai và cháu gái của mình nô đùa. Càng nói càng nói, Hiểu Vụ bất giác đã có chút mệt, chậm rãi nhắm mắt lại, đối với những câu hỏi của Dịch Nam cũng lúc có lúc không trả lời.

Dịch Nam lại nhẹ nhàng đánh thức cô, không cho cô ngủ, “Hiểu Vụ, đừng ngủ nhanh như vậy, anh còn có bất ngờ nữa muốn em xem.” Hiểu Vụ đã bắt đầu không chống đỡ được nữa, đem mặt vùi vào sau cổ anh, lẩm bẩm nói, “Dịch Nam, em mệt lắm rồi, ngày mai……chúng ta lại nói chuyện tiếp.” Dịch Nam đành dùng sức nhấc cô dậy, hôn nhẹ lên mặt của cô thấp giọng gọi, “Lộ Lộ, cố lên một chút nữa, ngay lập tức có thể nhìn thấy.”

Bỗng nhiên, trong phòng bỗng có một vài tia sáng lóe lên, Dịch Nam kinh ngạc, đẩy đẩy người đang nằm ở trong lòng. Hiểu Vụ ậm ừ khó khăn khẽ mở mắt, Dịch Nam lại dùng sức lay cô dậy, “Hiểu Vụ, tỉnh dậy, mau nhìn đi, nhìn xem trên trời có cái gì kìa?”

Hiểu Vụ liền ngẩng đầu lên, cố gắng mở mắt, nhất thời giật mình, đây là cái gì vậy? Ôi, tuyệt đẹp! Trong lòng chấn động làm cho mọi cơn buồn ngủ đã bay biến đi đâu mất.

Trên bầu trời có khoảng hơn mười dải ánh sáng như xé tan bầu trời tăm tối, giống như là từ chân trời xa xôi đi tới, từ những dải mây cuồn cuộn phát ra ánh sáng bay thẳng lên không trung. Ở trên bầu trời như được vẽ ra vô số những dải màu sắc uốn lượn, tạo thành một hình ảnh vừa đặc biệt vừa đẹp đến tuyệt vời. Lộ Hiểu Vụ kích động nắm chặt tay Mạch Dịch Nam hô nhỏ, “Đẹp quá, đẹp quá.” Những chùm sáng kia trong nháy mắt lại nhẹ nhàng khẽ tản ra, tạo thành những dải mây mỏng, cả bầu trời đang tối đen bỗng chốc trở thành một vũ đài tràn ngập ánh sáng và màu sắc sặc sỡ, mà tốc độ của những ánh sáng này lại như ma như quỷ biến hóa khôn lường, làm cho trái tim người xem đều không yên mà phải nhảy lên không ngừng.

Dịch Nam nhìn thấy vẻ mặt kích động của Hiểu Vụ, lộ ra ý cười thật sâu, anh biết cô nhất định sẽ rất thích, khẽ dán vào tai cô thấp giọng nói, “Đây là Bắc cực quang.”

Hiểu Vụ cảm thán hít sâu một hơi, hóa ra đây là Bắc cực quang! Trời ạ, cô chưa bao giờ biết thiên nhiên lại có sức mạnh thần kì đến thế, có thể ở một đêm tối tăm mù mịt này tạo ra những luồng ánh sáng đẹp đẽ này, thật thần kì!

Dịch Nam chậm rãi giải thích, “Nơi này là ở phía Bắc Phần Lan, là thị trấn nhỏ Saariselka, chúng ta đang ở một trong những căn phòng đặc sắc nhất của khách sạn Kakslauttanen, đây là phòng chuyên dùng để có thể ngắm Bắc cực quang vì thế họ mới xây vòm nhà làm bằng thủy tinh trong suốt. Hàng năm đều có rất nhiều du khách vất vả lặn lội đường xa tới đây để ngắm cho bằng được cực quang này. Đây là anh cố ý muốn chuẩn bị làm quà cho em, có thích không?”

“Thích, rất thích. Thực sự vô cùng thích, anh xem ở bên kia bắt đầu nhẹ nhàng di chuyển rồi kìa.” Hiểu Vụ kích động không thôi, chỉ có thể không ngừng kêu lên như vậy. Dịch Nam nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của cô, trong lòng càng vui vẻ, anh ôm lấy Hiểu Vụ chậm rãi nằm xuống giường, nhìn lên bầu trời rực rỡ kia, cùng nhau hưởng thụ thời khắc đẹp đẽ động lòng người này.

Hiểu Vụ thật vất vả mới thu hồi được ánh mắt, hưng phấn ôm Dịch Nam mà điên cuồng hôn, “Dịch Nam, cảm ơn anh, em rất vui! Đây là lần đầu tiên em thấy Bắc cực quang, rất đẹp, rất thần kì!” Cô đã kích động đến mức trong lời nói cũng tràn đầy hưng phấn, anh khổ tâm chuẩn bị như vậy làm cho cô rất cảm động, thực sự vô cùng cảm động, cô hoàn toàn không nghĩ tới anh lại tạo cho cô một hạnh phúc bất ngờ như thế này, quả thực đã làm cô chấn động!

Dịch Nam vui mừng ôm lấy cô, nhiệt tình tìm kiếm đôi môi của cô, xoay người đè cô xuống, khó khăn lắm mới khiến cô chủ động hôn anh như vậy anh càng phải làm cho nụ hôn này thêm sâu sắc. Anh chính là muốn làm cô hạnh phúc đến phát điên, nhìn thấy sự xúc động trong mắt cô, tim anh càng bị kích động hơn!

Dịch Nam gắt gao ôm lấy cơ thể mềm mại dưới thân mình, lẩm bẩm nói, “Lộ Lộ, anh nghĩ muốn em, ngay dưới Bắc cực quang này.”

Thân thể mềm mại của Hiểu Vụ bỗng chấn động, tim bắt đầu kinh hoảng đập liên hồi, trời ạ, ở đây ư? Ở dưới vòm nhà trong suốt này? Toàn thân cô bỗng chốc đỏ ửng, cố gắng tạo ra một chút khe hở với anh, ngượng ngùng nhẹ giọng nói, “Bên ngoài sẽ nhìn thấy.

“Tắt đèn đi, sẽ không nhìn thấy nữa.” Dịch Nam nhẹ nhàng cắn chiếc cằm tinh tế của cô, đầu lưỡi chạy dọc theo những đường cong duyên dáng trượt xuống, anh hiện tại chỉ muốn được yêu cô, cùng cô cảm thụ thiên nhân hợp nhất ( người và trời hợp làm một)

Hiểu Vụ nghiêng đầu, thanh âm vẫn như cũ nhỏ nhẹ kháng cự, “Dịch Nam……nếu không…….che lại rèm trên đỉnh đi…….” Trong lòng cô vẫn rất ngại, hơn nữa ở đây là một nơi xa lạ, cô cảm thấy bất an.

Dịch Nam lại khẽ cắn vành tai của cô, cảm nhận được người dưới thân đang kịch liệt run rẩy, thanh âm khàn khàn nhỏ giọng nói, “Không được, anh  muốn em nhìn thấy Bắc cực quang đẹp đẽ kia chạy tới thiên đường.” Bàn tay chậm rãi xoa nhẹ ngực cô, Hiểu Vụ cả người bỗng mềm nhũn, khẽ thở hổn hển.

Một đêm thần kì mà tuyệt đẹp tại nơi ấy, Mạch Dịch Nam dịu dàng dùng tình yêu của mình làm cho Hiểu Vụ phải tan chảy, trong nháy mắt khi cả hai đều lên tới đỉnh điểm, cô giống như thật sự đã nhìn thấy những ánh sáng mĩ lệ thuộc về thiên đường kia. Cảm giác ấy thật sự quá tuyệt vời!

Hạnh phúc của Mạch Dịch Nam cùng Lộ Hiểu Vụ vẫn như cũ tiếp tục, chỉ cần vì đối phương mà thật tâm trả giá, tình yêu sẽ vĩnh viễn không bao giờ đổi thay!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s