[Tình yêu Judo] Phiên Ngoại Mạnh gia 1: Hạnh phúc bất ngờ

mình cũng không định làm phiên ngoại này đâu vì có nhà đã làm rồi, nhưng Mạnh Dịch Nam quá đáng yêu nên không thể kiềm chế được T_____T

 

Ngồi trên máy bay để đi đến Phần Lan, Lộ Hiểu Vụ vẫn cảm thấy không được đúng lắm. Bọn họ lại cứ thế đem đứa con mới được 2 tuổi của mình, Mạnh Tưởng đưa cho ba mẹ cô, để bay đi Châu Âu. Mạch Dịch Nam nói muốn làm gì đó đặc biệt cho cô để kỉ niệm 3 năm ngày bọn họ kết hôn

 

Mạch Dịch Nam nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Lộ Hiểu Vụ, liền nhẹ nhàng ôm lấy cô vào trong ngực, “Em vẫn còn không yên tâm về Tưởng Tưởng sao?”

 

“Dịch Nam, sao chúng ta lại có thể để Tưởng Tưởng ở nhà, để đi nước ngoài chơi?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô khẽ nhăn lại, bọn họ như vậy thật vô trách nhiệm.

 

“Lộ Lộ, Tưởng Tưởng bây giờ đã đủ lớn rồi, cứ để nó ở với ba mẹ vài ngày. Chúng ta chỉ đi một thời gian thôi, rất nhanh sẽ trở lại.” Từ khi có Tưởng Tưởng, cả thể xác và tinh thần cô đều chỉ quan tâm đến con, còn anh tự nhiên bị ném xuống vị trí thứ hai. Cảm giác bị lãng quên ấy khiến anh chịu đả kích vô cùng nghiêm trọng, lần này nhân lúc kỉ niệm ngày cưới, anh phải hưởng thụ một thế giới tốt đẹp mà chỉ có cô và anh!

 

“Có thể cùng mang Tưởng Tưởng theo mà, dù sao con cũng đã lớn rồi.” Lộ Lộ nghĩ để Tưởng Tưởng ở nhà, cô thật không đành lòng, Tưởng Tưởng chưa từng rời xa cô một bước nào, đột nhiên lại rời đi vài ngày, nó nhất định sẽ không quen, buổi tối nhất định sẽ khóc lóc tìm cô. Lộ Lộ càng nghĩ càng lo lắng, nhịn không được quay đầu lộ ra vẻ mặt đáng thương nhìn Dịch Nam, đôi môi nhẹ nhàng khẽ mở.

 

Dịch Nam liền cúi đầu khẽ hôn cô, để ngăn lại những điều cô định nói. Anh biết cô sẽ nói gì, cô hiện tại là muốn đi về, nhưng không được, tuyệt đối không được! Máy bay cũng cất cánh rồi, nếu cô nhất định phải về thì hãy đợi 7 ngày sau đi!

 

Dịch Nam nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, dịu dàng nói, “Lộ Lộ, từ bây giờ trở đi, em có thể chỉ quan tâm đến anh thôi không? Tưởng Tưởng em hãy nhớ ở trong lòng đi được không?” Nếu mang theo Tưởng Tưởng thì còn gì gọi là đền bù lại tuần trăng mật nữa? Anh mới không cần, tiểu quỷ kia nhất định sẽ cả ngày đều quấn lấy Lộ Lộ gấp hai lần nữa!

 

Lộ Lộ ngẩn ra, nhìn ánh mắt đầy thâm tình của Dịch Nam, bất giác có chút cảm động, Dịch Nam là muốn đền bù lại cho cô một tuần trăng mật lãng mạn. Lúc bọn họ vừa kết hôn, trong lòng cô vẫn còn sợ Mạch Dịch Nam nên tuần trăng mật đầu tiên thật sự là có chút bi thảm. Lúc ấy, giờ phút nào cô cũng sợ hãi đề phòng khi nào thì cái người đàn ông cường tráng kia sẽ lại đột nhiên ôm chặt lấy cô, hay bỗng nhiên sẽ đem bế cô lên giường. Ai, bây giờ ngẫm lại những việc đó, thật không muốn nghĩ đến nữa. Kỳ thật, không chỉ có riêng cô buồn bực, anh cũng chả vui vẻ gì, nhìn phản ứng ngây ngô, khẩn trương của cô, mọi cách tán tỉnh của anh đều không có hiệu quả, cho nên Mạch Dịch Nam vẫn oán hận để trong lòng, căn bản là tuần trăng mật đó chả có gì vui hết.

 

Lộ Hiểu Vụ khẽ vuốt nhẹ mặt Dịch Nam, nhẹ giọng xin lỗi, “Dịch Nam, em chỉ là lo lắng cho Tưởng Tưởng thôi.”

 

Dịch Nam nghe thấy giọng nói của cô đã có chút dao động, liền ôm lấy đầu của cô đặt lên vai anh, nhỏ giọng nói, “Đừng lo lắng, chúng ta nên bắt đầu dạy nó cách tự lập thôi.” Hiểu Vụ dừng lại một lúc, cuối cùng vẫn gật nhẹ đầu, cô không thể lúc nào cũng giữ con ở bên người được. Mạch Dịch Nam nhìn Hiểu Vụ rốt cục cũng đã đồng ý, trong lòng cười trộm, Lộ Lộ thật đáng yêu!

 

 

Vượt qua một chuyến bay dài, hai người cuối cùng đã tới thủ đô của Phần Lan, Helsinki, sau đó lại đổi xe lửa đi tới một thị trấn nhỏ phía bắc Saariselka. Tháng mười, Phần Lan đã bắt đầu đón mùa đông, nơi nơi tuyết bay đầy trời. Tuy rằng đi trên đường đã có hệ thống sưởi, nhưng mà, Lộ Hiểu Vụ nhìn đến một mảnh trắng xóa ở bên ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng lạnh run một chút. Mạch Dịch Nam cảm thấy cô nhẹ nhàng co người lại, thì ôm cô càng chặt, Hiểu Vụ rất sợ bị lạnh, hy vọng cô có thể ở lại được đây!

 

“Chúng ta cuối cùng đi đến đâu vậy?” Lộ Hiểu Vụ lần nữa hỏi Dịch Nam, anh lại cười đầy thần bí, “Bí mật.” Hại cô càng thêm hiếu kì, anh rốt cuộc là chuẩn bị món quà gì mà ra vẻ thần bí đến thế? Chẳng lẽ muốn xem món quà đặc biệt này thì phải đến giữa nơi băng tuyết ngập trời này ư?

 

Dịch Nam nhìn Hiểu Vụ nhíu máy lại, khẽ cười dịu dàng vuốt nhẹ lông mày của cô, “Em kiên nhẫn một chút, anh cam đoan nhất định em sẽ thích!” Hiểu Vụ bĩu môi, muốn giữ bí mật đến cuối cùng đây!

 

Nơi hai vợ chồng bọn họ ở chính là một khách sạn rất đặc biệt Kakslauttanen của thị trấn Saariselka, Hiểu Vụ nhìn theo kiến trúc của khách sạn này, quả thật thấy vô cùng ấn tượng. Đây là khách sạn sao? Ở đây giống như một ngôi làng nhỏ bị bỏ quên, mọi người đều ở trong một chiếc lều được làm bằng thủy tinh trong suốt. Chẳng lẽ đây là kiến trục đặc thù ở đây? Hiểu Vụ lòng tràn đầy thích thú, đi ở bên cạnh Dịch Nam, nghe anh dùng thứ tiếng Anh lưu loát của mình để nói chuyện với người phục vụ, rất nhanh chóng đã làm xong thủ tục nhận phòng. Người phục vụ mang theo hành lí, dẫn hai người bọn họ đi đến căn phòng đã được đặt trước.

 

Mạch Dịch Nam gắt gao nắm chặt tay Lộ Hiểu Vụ, trên mặt đất đã có một lớp tuyết dày đọng lại, khi giẫm lên đều phát ra tiếng động, Dịch Nam nhìn chiếc mũi của cô vì quá lạnh mà đã ửng đỏ cả lên, đau lòng đem khẩu trang kéo lên che khuất mặt của cô. Ánh mắt to sáng ngời của cô chợt hiện ra nét tươi cười.

 

Lộ Hiểu Vụ được dẫn đi qua rất nhiều căn phòng thủy tinh, giống như một cái lồng với nửa vòng tròn trong suốt được gắn vào trên mặt đất tạo thành một loạt những căn phòng nhỏ, nóc nhà là hình bán nguyệt với những bức tường vững chắc bao quanh trên mặt đất, ở trên những bức tường ấy đã đọng lại một lớp tuyết rất dày, chỉ kì lạ là, ở trên nóc nhà một chút tuyết cũng không có. Chẳng lẽ có người chuyên môn dọn dẹp trên đó hay sao? Hiểu Vụ trong lòng rất hiếu kì, bọn họ sẽ ở đây ư? Phòng ở này có thể ở được sao? Hơn nữa còn ở bên ngoài trời như này, có phải rất lạnh hay không? Hiểu Vụ nhanh chóng nắm chặt lấy tay Dịch Nam, Dịch Nam liền nhìn cô cười, an ủi cô đừng lo lắng.

 

Người phục vụ dẫn hai người đến trước một gian phòng nhỏ, mở cửa ra cho hai người đi vào. Vào trong phòng liền đóng cửa lại, người phục vụ nhanh chóng mở lò sưởi lên. Trong phòng ngay lập tức không còn cái rét căm căm như ở bên ngoài nữa, Hiểu Vụ tháo khẩu trang xuống, chăm chú đánh giá mọi thứ trong phòng, ở bên trong cũng không lớn lắm, chỉ có một chiếc giường lớn đặt ở giữa, ở trên bước tường bao quanh có bày biện một số vận dụng, ở bên cạnh có một gian nho nhỏ, xem chừng chắc là nhà vệ sinh. Mà trên nóc nhà là hình bán nguyệt làm bằng thủy tinh trong suốt, những mảnh thủy tinh được nối lại với nhau bằng những thanh kim loại, làm thành một mái nhà hình vòng cung, xuyên qua cửa kính có thể rõ ràng nhìn thấy được mọi cảnh sắc bên ngoài và bầu trời rộng lớn, khung cảnh tuyệt đẹp.

 

Người phục vụ giao phòng xong, Dịch Nam cho anh ta một chút tiền bo, người phục vụ liền mỉm cười rời đi.

 

Trong phòng càng ngày càng ấm áp, mặc nhiều quần áo như vậy Hiểu Vụ cảm thấy có chút nóng. Dịch Nam nhìn cô nhẹ giọng nói, “Cởi áo khoác ra đi.” Hiểu Vụ hơi do dự nhìn vòm nhà trong suốt, căn phòng này có tường thật nhưng rất thấp, thậm chí tất cả đều là thủy tinh, cho nên từ bên ngoài nhìn vào bên trong rất dễ dàng.

 

“Đừng lo, có thể che được mà.” Dịch Nam nói xong liền đi đến bên giường, cầm lên một chiếc điều khiển từ xa nào đó, hướng nóc nhà ấn một cái, từ hai bên mái vòm bỗng dâng lên hai tấm rèm rồi từ từ hướng lên tận nóc nhà hợp lại, chỉ chốc lát vòm nhà trong suốt rất nhanh đã được che chắn.

 

Hiểu Vụ cười cởi áo khoác bên ngoài ra, sau đó đi qua chỗ anh, giúp anh cởi áo xuống, treo lên một chiếc giá treo gần đó.

 

“Nơi này nhỏ như vậy? Chúng ta có ở được không?” Hiểu Vụ ngồi một bên giường, nhìn chung quanh căn phòng, trong này di chuyển cũng thấy khó khăn, cả phòng trừ chiếc giường lớn này ra thì chả còn chỗ để làm việc gì nữa.

 

Mạch Dịch Nam đi qua ôm lấy cô, hôn nhẹ lên khuôn mặt bắt đầu có một chút ấm áp, “Bí mật mà.” Niềm hạnh phúc bất ngờ này nhất định phải giữ đến cuối cùng. Hiểu Vụ nghiêng đầu nhìn anh nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, rốt cục là cái gì mà phải thần bí như vậy chứ! Được rồi, cô cũng không đoán nữa, đằng nào đến lúc đấy rồi cũng sẽ biết!

 

Hiểu Vụ đi qua mở hành lí ra, tùy ý hỏi, “Chúng ta ở đây bao lâu?” “Ở lại ba ngày, vài ngày sau anh sẽ đưa em đi nơi khác.” Dịch Nam nhìn Hiểu Vụ, sau khi sinh con, người cô cũng đẫy đà lên một chút, chỉ vì Dịch Nam sợ Hiểu Vụ gầy như vậy, nên cố ý tẩm bổ cho cô. Hiện tại trên người đã có chút da chút thịt, nhưng mà thoạt nhìn vẫn nhỏ bé đáng yêu như cũ. Dịch Nam đi qua ôm Hiểu Vụ đứng lên, khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên quay về phía mình, nhẹ nhàng nói, “Để tí nữa anh làm cho, hôm nay nhất định em rất mệt rồi, có muốn đi tắm rửa trước không? Tí nữa anh đưa em đi ăn cơm.”

 

Hiểu Vụ nhìn đống hành lí, lại nhìn Dịch Nam cười cười, “Được.” Ánh mắt kiên quyết kia rõ ràng nói là anh sẽ không để cô làm việc này, thôi thì cô cứ ngoan ngoãn nghe lời nghỉ ngơi một chút, nhẹ nhàng đẩy tay Dịch Nam ra định lấy quần áo đi tắm. Nhưng vừa mới rời khỏi vòng ôm của anh, đã nhanh chóng bị anh kéo trở lại, Dịch Nam híp mắt cười nhìn cô, “Lộ Lộ, cuối cùng cũng chỉ có hai chúng ta.” Vẻ mặt tươi cười cùng đắc ý của anh làm cho Hiểu Vụ không nhịn được khẽ cười, người này thật quá phận, đã làm cha rồi mà còn như thế!

 

Dịch Nam càng ôm chặt cô, chậm rãi cúi đầu, từ từ, dịu dàng khẽ in lên đôi môi của cô một nụ hôn, sự đụng chạm nho nhỏ này làm cho bọn họ có chút say. Dịch Nam đang rất vui, cho nên rất có hứng thú mà chậm rãi hưởng thụ. Khi anh cuối cùng cũng nhẹ nhàng buông cô ra, cô nhìn thấy trong đôi mắt màu đen kia toát lên sự vui sướng! Hiểu Vụ hai má bỗng ửng đỏ, khẽ đẩy anh ra, xoay người lấy quần áo rồi vào trong nhà vệ sinh.

 

Dịch Nam ngồi xuống sắp xếp đồ đạc, căn phòng này quả thực rất nhỏ, nên cũng không có nhiều chỗ để mà bày biện thêm gì cả. Chỉ có điều, giường lại rất lớn rất thoải mái, Dịch Nam cúi đầu cười, như vậy là được rồi!

 

Một lúc sau, Hiểu Vụ tắm xong đi ra, Dịch Nam liền vào trong tắm rửa một chút, cả một hành trình dài như vậy làm anh cảm thấy cả người thật không thoải mái. Chờ Dịch Nam xong xuôi, Hiểu Vụ đã sấy khô tóc và buộc tóc gọn gàng rồi, Dịch Nam vừa lòng gật đầu, “Đi ăn cơm thôi.” Hai người lại mặc áo khoác vào rồi mới ra khỏi phòng.

 

 

Dịch Nam dẫn Hiểu Vụ tới nhà hàng của khách sạn này, ăn thử một chút đồ ăn ở phía cực Bắc Châu Âu.

 

Đúng lúc đó có một người phục vụ từ xa đang đi tới chỗ bàn của hai người, trên tay bê một chiếc bánh ngọt đã được cắm vài ngọn nến, Hiểu Vụ tự nhiên cảm thấy tim đập mạnh và loạn nhịp, ngơ ngác nhìn Dịch Nam, anh lại chỉ cười mà không đáp.

 

Người phục vụ đặt chiếc bánh lên trên bàn, ở trên đó còn rõ ràng được viết ba chữ “I love you”, Hiểu Vụ nhìn ánh sáng phát ra từ ba ngọn nến kia, tim như bị ai đó kéo căng ra, vô cùng xúc động, cô cảm thấy mắt mình có một chút cay cay. Tuy rằng chắc chắn biết anh sẽ chuẩn bị gì đó, nhưng mà tận mắt nhìn thấy tâm ý này của anh, trong lòng vẫn không nhịn được mà vô cùng cảm động. Hiểu Vụ dịu dàng chỉ nhìn vào anh, khẽ mỉm cười với anh, thì thào nói, “Dịch Nam, cảm ơn.”

 

Mạch Dịch Nam hướng người phục vụ gật gật đầu, người phục vụ liền lui ra. Anh cách một chiếc bàn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, “Có thích không?”

 

Hiểu Vụ cảm động nói không ra lời, chỉ có thể ra sức mà gật đầu. Anh luôn để ý đến cô như vậy, cũng rất hết lòng với hôn nhân của hai người, điều này làm cô rất cảm động.

 

Dịch Nam từ trong túi lấy ra một chiếc hộp gấm màu đỏ, mỉm cười nhìn cô, “Anh có cái này tặng em.”

 

Hiểu Vụ kinh ngạc nhìn khuôn mặt tươi cười của anh, rốt cuộc còn những điều bất ngờ nào nữa đây?

 

Dịch Nam nhẹ nhàng cầm tay cô lên, mở chiếc hộp gốm ra, lấy từ trong chiếc hộp ra một chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp, từ từ đeo vào ngón giữa cho cô. Hiểu Vụ nhìn chiếc nhẫn đẹp đẽ đang được đeo trên tay mình, trong lòng lại càng kích động, run rẩy nói, “Dịch Nam.” Nhẫn kim cương này so với nhẫn kết hôn còn lớn hơn rất nhiều, nhất định rất mắc.

 

Dịch Nam chỉ mỉm cười cầm tay cô, đặt ở bên môi nhẹ nhàng hôn, “Anh có được nhận một nụ hôn để cảm ơn không?”

 

Hiểu Vụ mặt lập tức ửng đỏ, ánh mắt nhẹ liếc xung quanh bàn, rồi lại nhìn Dịch Nam, ý nói rằng trong nhà hàng có rất nhiều người. Dịch Nam lại không để ý, chỉ chăm chú nhìn cô, chờ đợi nụ hôn của Hiểu Vụ.

 

Hiểu Vụ bị ánh mắt của anh nhìn như vậy lại càng đỏ hơn, đành phải khẽ nghiêng người về phía trước, quyết định hôn anh một cái.

 

Dịch Nam vừa thấy Hiểu Vụ rốt cục cũng thôi thẹn thùng, thì trong lòng càng mừng rỡ, người tiến sát đến. Hai người cách một chiếc bàn khẽ xích lại gần nhau, Hiểu Vụ chỉ khẽ chạm môi một cái đã muốn lui lại phía sau, không thể ngờ được Dịch Nam đã nhanh chóng giữ chặt lấy cổ cô, còn chưa muốn chấm dứt nụ hôn này. Hiểu Vụ bị động chống đỡ lại đầu lưỡi nóng như lửa đốt của anh, mãi cho đến khi cô cảm thấy mình sắp không thở được nữa thì Dịch Nam mới buông cô ra. Hiểu Vụ mặt càng đỏ hơn, hô hấp khó khăn trừng mắt nhìn Dịch Nam, anh lại ở ngay đại sảnh nhà hàng lại thân mật với cô như vậy.

 

Dịch Nam liền vô cùng thỏa mãn, cười gắp một chút đồ ăn đặt vào trong bát của cô, “Ăn thử đi, thịt tuần lộc ở nhà hàng này rất được.” Chiếc bàn bên cạnh đang nhìn bọn họ cười, Hiểu Vụ lại vô tình liếc mắt nhìn thấy, càng cảm thấy ngượng vô cùng, trừng mắt nhìn Dịch Nam, ra nước ngoài là lại không chú ý gì cả! Dịch Nam như đọc được sự bối rối cùng oán giận trong mắt cô, liền cười nói nhỏ, “Bọn họ đã sớm quen như vậy rồi.” Người Trung Quốc vốn rất ý tứ, nhưng người ngoại quốc đối với việc biểu hiện sự lãng mạn này thì trực tiếp hơn nhiều! Hiểu Vụ không trả lời, chỉ chăm chú ăn cơm.

————————————

Phải công nhận là khách sạn này rất đẹp. Ảnh

Nếu mọi người muốn thì có thể xem kiểu 3DĐÂY

Ngoài ra ở khách sạn này còn có rất nhiều thứ hay ho. Ngoài cái nhà kính này thì còn có phòng cabin, phòng kiểu nữ hoàng, phòng honey moon riêng, có cả phòng làm bằng tuyết nữa. Ai quan tâm thì vào hẳn trang chủ xem nhé :D http://www.kakslauttanen.fi/en/

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s