[Tình yêu Judo] Chương 11: Trộm sắc

 

 

Vào bàn tiệc, bà cụ bắt Chung Bình cùng Tiêu Tố Tâm phải ngồi ở bên cạnh mình

 

Tiêu Tố Tâm từ lúc đeo chiếc vòng ngọc của bà cụ trên tay, trong lòng vô cùng chột dạ, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt tự nhiên của Chung Bình, cô cũng thấy đỡ bất an đi một chút. Nhưng lại phải làm tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, Tiêu Tố Tâm thực sự vẫn không thể nuốt được.

 

“Sao vậy? Khẩu vị không hợp à?” Chung Bình nhìn thấy cô im lặng chỉ vùi đầu vào ăn cơm không, liền quan tâm hỏi.

 

Nhất thời tất cả mọi ánh mắt đều bắn hết về phía cô. Tiêu Tố Tâm rất nhanh liền cười trừ một cái, “Không có, rất hợp.” Ánh mắt lại khẽ liếc Chung Bình, anh không cần phải lo cho cô đâu.

 

Ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng, cười khẽ, nói với mọi người, “Tố Tố hơi ngại một chút.” Nói xong còn cố ý, cười với cô một cái, “Đừng câu lệ, đều là người một nhà mà.”

 

Bà cụ nghe thấy vậy, liền vui vẻ liên tục gật đầu, “Đúng, đúng, đều là người một nhà cả.” Mọi người cũng liền theo sau phụ họa. Tiêu Tố Tâm lại càng cảm thấy ngồi đây thực vô cùng khó khăn.

 

Chung Bình cố ý gắp cho cô một chút cá, đưa đến trước mặt cô, “Em ăn thử một chút đi.”

 

Tiêu Tố Tâm nhanh chóng nâng bát lên nhận, lại vẫn phải cười nói, “Cám ơn.” Ánh mắt lại biểu lộ một chút khẩn cầu, đừng có quan tâm thái quá đến cô như vậy. Chung Bình chỉ cười cười nhìn cô, tiếp tục ăn. Nhưng cứ một lúc, anh lại gắp cho cô hết thứ này đến thứ nọ, rồi múc canh cho cô, biểu hiện vô cùng chu đáo và thân mật. Người trong nhà nhìn thấy vậy  thì không ngớt lời khen Chung Bình đối với Tiêu tiểu thư thật tốt, làm cho Tiêu Tố Tâm chỉ có thể nhanh chóng ăn cơm, nghĩ muốn ăn càng nhanh để kết thúc đi thì càng tốt.

 

Trên bàn mọi người cũng đã bắt đầu kính rượu, chúc bà cụ thân thể khỏe mạnh, phúc như Đông Hải, thọ tỉ nam sơn. Bà cụ lại không thể uống rượu nhưng vẫn để cho mọi người thoải mái uống. Bọn họ liền cứ như vậy liên tục kính rượu nhau, mấy người lớn đều biết Chung Bình uống rất tốt, vô cùng vui vẻ bắt anh phải uống vài chén, Chung Bình lại từ chối, lấy lí do lát nữa phải đưa Tố Tố về, nên không thể uống được. Tất cả mọi người đều không vui, đều nói anh nhất định phải uống, hôm nay là sinh nhật của bà vẫn nên vui vẻ một chút.

 

Chung Bình lộ vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn về phía Tiêu Tố Tâm, “Sao bây giờ, anh có nên uống không?”

 

Tiêu Tố Tâm bị anh nhìn, tự nhiên lại căng thẳng nhanh chóng nói, “Không sao đâu, tí nữa em tự gọi xe về cũng được.”

 

“Chung Bình, cháu lo lắng cái gì chứ! Nơi này cái không thiếu nhất chính là phòng ngủ, nếu như không được thì liền để Tiêu tiểu thư qua đêm ở đây một hôm.” Bác Hai của Chung Bình nhấc chén rượu lên nói.

 

Tiêu Tố Tâm vô cùng căng thẳng, liên tục lắc đầu, cực kỳ khẩn trương nhìn Chung Bình.

 

Chung Bình vẻ mặt do dự, “Tố Tố?” dường như đang muốn xem ý tứ của cô thế nào. Tiêu Tố Tâm đương nhiên là lắc đầu, không phải chỉ ăn cơm thôi sao, bây giờ lại còn phải qua đêm nữa, tuyệt đối không được.

 

Bà cụ cũng đột nhiên mở miệng, “Tố Tố, đêm nay đừng về, để Chung Bình ngày mai đưa con về nhé.”

 

Ngay cả bà cũng đã nói như vậy, mấy người bọn họ càng cảm thấy quá ổn, liền bắt ép Chung Bình phải uống cho bằng được, Chung Bình liền nắm tay của Tố Tố, đành cười cười, “Thôi nghe lời bà đi.”

 

Tiêu Tố Tâm trong lòng vô cùng muốn khóc, nhưng trên mặt vẫn phải giả vờ cười, bị dồn ép đến mức phải gật đầu đồng ý.

 

Chung Bình liền cùng mọi người trong nhà uống rượu, nhất thời trong nhà tiếng người ồn ào vô cùng náo nhiệt.

 

Tiêu Tố Tâm ăn no xong liền bị bà cụ kéo ra ngồi ở phòng khách, liền không ngừng hỏi thăm chuyện của cô, còn kể cho cô nghe mấy chuyện buồn cười hồi bé của Chung Bình. Tiêu Tố Tâm dần dần thả lỏng, chuyện gì đến cứ để nó đến vậy. Chỉ cần mọi người còn chưa biết cô là giả mạo, thì cô cũng không cần phải sợ hãi. Chung Bình dù gì sau việc này cũng sẽ không làm phiền cô nữa.

 

Bữa tiệc kéo dài đến hơn 10 giờ, mọi người mới lục tục rời đi. Tiêu Tố Tâm nhìn từng người từng người ra về, do dự có nên cùng bọn họ đi khỏi hay không, nhưng bà cụ vẫn cứ cầm tay cô nắm chặt không buông,  cô lại sợ làm bà mất hứng, nên chỉ có thể từ bỏ cái ý niệm ấy ở trong đầu đi.

 

Chung Bình mặt mũi đỏ bừng rời khỏi phòng ăn, lắc lắc đầu đặt mông ngồi xuống sô pha.

 

Bà cụ vừa nhìn thấy mặt anh đỏ au, liền liên tục lắc đầu, “Động một tý là uống nhiều như vậy.” Chung Bình quay đầu lại, khàn giọng nói một câu, “Không nhiều mà, cháu vẫn còn có thể uống nữa.”

 

Bà cụ vỗ vỗ mặt Tố Tố một chút, “Tố Tố, cháu đỡ Bình Bình vào trong phòng đi đã, phòng của nó ở trong cùng ấy.” Tiêu Tố Tâm đành phải đi qua đó, kéo tay của Chung Bình, được cái anh liền đứng dậy luôn.

 

Chung Bình lại hất tay cô ra, nói lớn, “Anh tự đi được.” Nói xong nghiêng trái nghiêng phải đứng dậy, Tiêu Tố Tâm lại chạy nhanh lên đỡ lấy anh, đi về phía phòng ngủ.

 

Mở cửa phòng ra, Tiêu Tố Tâm liền đỡ Chung Bình về phía chiếc giường. Chung Bình ngồi phịch xuống giường, liền nằm ụp xuống, tay chân dang đúng hình chữ đại   , trong cổ họng phát ra âm thanh gì đó, cũng không biết đang lầm bầm cái gì nữa.

 

Tiêu Tố Tâm trừng mắt nhìn bộ dạng khi say của anh, âm thầm khinh bỉ, còn tưởng rằng có thể uống nhiều như thế nào, như vậy mà đã say rồi.

 

Đúng lúc này, mẹ Chung liền gõ cửa đi vào, nhìn thấy Chung Bình đang bất tỉnh ở trên giường, liền cười khẽ lắc đầu, “Đứa nhỏ này hôm nay tại sao lại say như vậy, bình thường tửu lượng rất tốt mà. Chắc là hôm nay rất vui nên mới thế.” Tố Tố chỉ có thể gật đầu theo, “Hôm nay sinh nhật bà nội, anh ấy rất vui.”

 

“Bác đi chuẩn bị phòng cho con, phiền con chăm sóc Chung Bình hộ ta một chút.” Mẹ Chung mỉm cười rời đi.

 

Tố Tố trừng mắt nhìn Chung Bình trên giường, hai mắt đã nhắm nghiền, chăm sóc kiểu gì đây? Trong khi anh ta thì bất tỉnh như thế này? Tiêu Tố Tâm chậm rãi tiến lại gần, đặt đầu Chung Bình lên một chiếc gối, sau đó rời khỏi phòng.

 

Chỉ một lát sau, Tiêu Tố Tâm liền bưng vào trong phòng một chậu nước ấm cùng với khăn mặt, định lau mặt cho anh. Nhiệt độ từ khăn mặt mới chạm vào mặt, Chung Bình liền tỉnh, khó chịu mà gạt chiếc khăn mặt ra, “Đừng làm loạn.” Tiêu Tố Tâm giữ hai tay anh lại, thật cẩn thận lau mặt sạch sẽ cho anh, Chung Bình khẽ chớp mắt hơi mở ra nhìn cô, hai tay rất nhanh nhào đến, đem kéo cô ôm chặt vào trong ngực, “Khi cô không hung dữ, thật ra rất đáng yêu.”

 

Tiêu Tố Tâm khẽ cười, anh ta thật sự say rồi, “Tôi bình thường không dữ đâu.” Là tại anh đáng ghét thôi. Hai tay Tố Tố cố chống dậy để thoát khỏi cái ôm của anh, thì tay anh lại tăng thêm lực càng kéo cô kề sát hơn nữa, “Cô lại muốn đánh tôi phải không?”

 

Tiêu Tố Tâm bực bội trợn mắt, nếu cô định đánh anh ta, thì anh ta còn có thể yên ổn mà nằm đây không? “Chung Bình, nếu anh không buông ra, tôi đánh anh thật đó.”

 

Chung Bình lại càng không buông, đột nhiên lật người đem cô đặt xuống dưới thân, “Tôi không buông.” Chưa nói hết, Chung Bình đã muốn cúi đầu xuống, Tiêu Tố Tâm vô cùng căng thẳng, mặt liền quẹo về một bên, hai tay liền dùng sức định quật anh ngã xuống đất, thì cửa phòng đột nhiên khẽ mở kêu kẽo kẹt một tiếng, Chung Bình dùng sức áp chế cô lại, nhỏ giọng nói, “Mẹ tôi tới.”

 

Tiêu Tố Tâm lực trên tay bỗng mềm nhũn, rất nhanh muốn đẩy Chung Bình ra khỏi mình, không muốn hai người lại lần thứ hai kề sát đến như vậy, nhưng nếu như để mẹ anh nhìn thấy cô đánh anh đến ngã xuống giường, thì tất cả sẽ bị lộ mất.

 

“Tố……” Vừa nhìn thấy hai người thân mật trên giường, tiếng kêu liền tắc nghẽn.

 

Tiêu Tố Tâm khẩn trương chống hai tay đỡ lấy người Chung Bình, không cho anh ta kề sát thêm nữa, nhưng Chung Bình lại ngăn cản tầm mắt của cô, làm cô không biết được mẹ anh còn ở đó hay không, chỉ còn mỗi cách bình trụ lại hô hấp của mình mà lắng nghe.

 

Nhưng Chung Bình lại thừa dịp Tiêu Tố Tâm đang lơ là, mà cúi đầu hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô.

 

Tiêu Tố Tâm cả người chấn động, hai tay dùng sức đẩy, định đem Chung Bình đẩy ngã xuống giường nhưng Chung Bình sớm đã có chuẩn bị liền dùng tay mình tách hai tay của cô chế trụ ở hai bên hông, thân thể ấm áp lại càng kề sát, hôn cô càng lúc càng sâu. Tiêu Tố Tâm tức giận đến mức chân đạp lung tung, hai tay lại dùng sức đẩy Chung Bình ra. Liếc ngang về phía ngoài cửa, cửa đã sớm đóng lại, mẹ Chung đã sớm rời đi rồi.

 

Tiêu Tố Tâm điên cuồng trừng mắt nhìn Chung Bình, Chung Bình lại vì âm mưu thực hiện được mà khẽ cười, ngón tay nhẹ nhàng vuốt môi, “Hương vị không tồi.”

 

Tiêu Tố Tâm tức đến độ giơ tay giơ chân đánh về phía anh, Chung Bình lại chạy về đằng sau chiếc giường, né được hai tay của cô, anh sớm biết rõ nếu chọc giận Tiêu Tố Tâm, cô  sẽ lại điên cuồng mà muốn đánh mình. Nhưng mà chỉ là hôn trộm được Tiêu Tố Tâm một cái mà đã có thể khiến cô nổi trận lôi đình, như vậy là đủ rồi.

 

Tiêu Tố Tâm giận đến phát điên không ngừng nhảy bổ đến chỗ anh, ra toàn chiêu hiểm, cái con cáo già đáng ghét này, quả nhiên là tâm địa không trong sáng gì. Lần này cô phải đánh cho anh ta răng rơi đầy đất mới được. Chung Bình lại trái trốn phải trốn, hai người bọn họ ở ngay trên giường đánh tới đánh lui làm cho trên giường trở thành một bãi chiến trường vô cùng hỗn loạn.

 

“Tố Tố.” Đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa, hai người thở phì phò ngừng tay. Cửa phòng liền bị đẩy ra, nhìn thấy trên giường hỗn loạn, ánh mắt liền lộ ra vẻ kinh ngạc, rất nhanh liền cười che dấu, “Tố Tố, cháu có muốn sang ngủ ở phòng khách không?”

 

Tiêu Tố Tâm bị mẹ Chung hỏi như vậy, mặt mũi liền đỏ ửng cả lên, bà ấy lại hiểu lầm. Cô vừa rồi là muốn đánh Chung Bình, tuyệt đối không phải như bà ấy đang nghĩ, lại quay về nhìn một mảnh hỗn loạn trên giường, mặt càng đỏ hơn, khó trách bác ấy hiểu lầm.

 

Chung Bình nhếch miệng, đắc ý cười, “Mẹ, Tố Tố, hình như rất thích giường của con.”

 

Tiêu Tố Tâm hung hăng trừng mắt nhìn anh một cái, lắp bắp nói, “Cháu….cháu ngủ ở phòng khách.” Nói xong, liền cuống quít nhảy khỏi giường.

 

Mẹ Chung cúi đầu cười, “Các con nhanh như vậy đã muốn hoàn thành tâm nguyện của bà nội, thật hiếu thuận,” Bà cụ có một tâm nguyện lớn nhất là trước khi chết được nhìn thấy Chung Bình kết hôn, dù trước khi cưới có  mua thêm vé bổ sung cũng không sao, bọn họ nhất định sẽ không phản đối.

 

Tiêu Tố Tâm nghe ra ý tứ sâu xa của mẹ Chung, liền quẫn bách đến mức muốn tìm ngay một cái hố để chui xuống. Chung Bình đáng chết, lúc nào cũng để người khác hiểu lầm như vậy! Tiêu Tố Tâm rất nhanh liền rời khỏi phòng, còn Chung Bình ở lại đắc ý cười to không ngừng.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s